Lời Tình Tự Cùng Quê Hương
Chiều công viên chợt mơ về viễn xứ Ta nhớ người ray rứt, Tháp Bà ơi! Ngàn năm đứng dẫu vật đổi sao dời, Vẫn cổ kính trầm ngâm như chứng tích Một quá khứ huy hoàng đầy oanh liệt Dân tộc ngươi mất trọn cả giang sơn. Thần thoại xưa ngươi ấp ủ trong hồn. Tháp Bà ơi, chính ngươi là lịch sử! Bên bếp lửa hồn mơ về quê cũ, Ta nhớ người, giòng sông Cái tươi xinh, Lác đác tô vài hải đảo hữu tình: Chốn Bồng lai của giai nhân tài tử. Rừng dừa kia, cành cong cong đầy ứ, Trái no tròn, ngọt lịm khách nhàn du. Gió đưa về, ngươi khẽ hát lời ru: Dìu vào mộng cặp tình nhân kiều diễm Cầu Bóng ơi, suốt đời ta lưu luyến. Tựa mẹ hiền, ngươi đã kể ta nghe Bao cuộc tình mỗi độ ánh trăng về, Và những cuộc vượt biên đầy bi thảm. Ngươi nằm đó như chứng nhân câm lặng: Bao chuyến đi: tình phụ tử nát tan; Mẹ đưa con, lau ngấn lệ dâng tràn; Bế con thơ, vợ tiễn chồng nức nở. Xa các ngươi, lòng ta luôn nhung nhớ. Tháp Bà ơi, xin gởi lại mẹ yêu Dòng sông xanh, nước tươi mát mĩ miều, Xin nuôi dưỡng dân tộc ta yêu dấu. Cầu Bóng ơi, suốt đời ta nung nấu Ngày trở về trong tái ngộ vui tươi, Đề lại nghe giọng hát tiếng ru hời: Hết ly biệt, cùng ngươi ôn chuyện cũ.
Hoa Kỳ (1984)
Nhớ Mẹ Sao Biển
Quê người, đất lạ, nhớ về Mẹ yêu Sao Biển tràn trề tình thương, Đã bao năm tháng phong sương, Chờ đoàn con cái tha phương quê người Về đây mang lại tiếng cười, Rộn ràng bên Mẹ, vui tươi xum vầy. .....
Nhưng Mẹ ơi, từ ngày đen tối ấy, Ngày đàn con phải cất bước ra đi, Cổng sắt kia cũng đã biết sân si, Rít lên tiếng đau thương muôn hờn tủi.
Mẹ đứng đó, lặng nhìn đàn con cái Xếp hành trang trong ngấn lệ dâng tràn, Khấn nguyện thầm cho chúng mãi yên hàn Giữa cuộc đời gian truân đầy khổ ải.
Thế là hết những buổi chiều thứ Bảy, Ngập tràn câu: Kính chào Mẹ, Ave! Để rồi đây mỗi lúc bóng đêm về, Mẹ nhớ đến đàn con xa lìa tổ.
Mẹ nhắn rằng: Này các con, hãy nhớ Dù ở đâu, tận mãi chốn trời tây, Hay quê hương, đang kiếm sống từng ngày, Rằng: Các con vẫn là con của Mẹ.
Mẹ đứng đó, nguyện cùng Thiên Chúa cả, Giúp các con luôn giữ mãi tình thân, Giữa anh em của một Mẹ từ nhân, Sống xứng đáng là con yêu Sao Biển. ...
Tha hương, đất lạ, nhớ quê, Chúng con một dạ quyết thề sắt son: Dù cho năm tháng mỏi mòn, Anh em Sao Biển là con một nhà!
Hoa Kỳ 1988 Kính dâng Mẹ Sao Biển để nhớ ngày vĩnh biệt 1 tháng 6 năm 1979
Lm. Nguyễn Quang Vinh (1961)
Chúc Xuân Mậu Thìn(1988 - Metuchen)
Chúc cho vạn sự bình yên. Mừng cho ước vọng đã nên thật rồi. Xuân về tiếng hát tiếng cười, Bình minh ân sủng sáng ngời nơi đây. An cư, lạc nghiệp vui vầy. Cộng đồng phát trin một ngày một lên. Đồng lao ta quyết thề nguyền: Metuchen đó là duyên của Trời!
Câu Chuyện Giáng Sinh
Lữ khách kia từ nơi xa chợt đến, Một chiều đông lạnh lẽo thấu tâm can. Phố Bêlem đêm ấy đã lên đèn, Chật ních người trở về quê yêu mến. Quê yêu mến nhưng sao nay lạ quá! Không vồn vã lại thiếu vắng bà con. Quê yêu mến nhưng sao nay lạ quá!: Không một ai để ý vợ chồng son. ”Này ông kia, ở đây không còn chỗ, Hãy ra ngoài đồng vắng, chốn hang sâu,. Nơi mục đồng hay nương thân, trú ngụ Giữ chiên lừa trong bóng tối đêm thâu.”à Maria đã hầu như kiệt sức Chỉ mong sao được một phút nghỉ lưng Để Hài nhi được một chút giấc nồng Trong dạ Mẹ trước giờ vào thế giới. Đêm khuya ấy, trong hững hờ lạnh lẽo, Con Chúa Trời, Con Chúa cả càn khôn Đã sinh ra trong máng cỏ, chuồng rơm Chỉ có chút hơi bò, lừa sưởi ấm.
Nào người hỡi, đến đây mà chiêm ngắm: Cái nhiệm mầu của Chúa đến trần gian Cái nhiệm mầu của Chúa cả muôn vàn, Chịu mặc lấy thân ta đầy yếu đuối. Ba mươi năm sống một đời đen tối Bỏ ra đi chỉ để sống lang thang Mãi rao truyền lý tưởng : Sống Yêu Thương Để rồi chết đau thương thập tự giá.
(Giáng sinh 1989/Metuchen, NJ)
Nợ Văn Chương
11 gi 40 tối ngày 21 tháng 1 năm 1989 (chị Nga - Đức gọi)
Nửa đêm đang giấc mơ màng Bỗng nghe điện thoại réo vang dài dài. Giật mình tỉnh dậy: “Này ai Bỗng dưng cắc cớ phá rầy ban đêm?” Giọng oanh thỏ thẻ êm đềm: “Xin cha chịu khó viết thêm ít lời Gọi là góp mặt dông dài, Cho tờ Kỷ Tị thêm bài thêm trang!”
Thôi thì đành phải xin vâng, Nghe lời thì quý hơn vàng, hơn hương. Thật là cái nợ văn chương, Chạy đâu cho thoát, hết đường trốn chui!
Vậy xin viết ít lời vui. Trước là chúc Tết đầy mùi bánh chưng. Hân hoan nhộn nhịp tưng bừng. Metuchen đó, xin dừng lại đây. Đất hiền người đẹp, ai ơi. Nhà nhà ngoan đạo, Chúa Trời thưởng công. Sau là xin chúc cộng đồng, Mỗi ngày một mạnh từ trong ra ngoài.
Đến đây thì đã mệt nhoài, Ý thơ đã cạn cả ngoài lẫn trong. Cúi xin quý vị rộng lòng, Đọc thơ con cóc xin đừng chê bai.
Xuân Tha Hương
Lại một tân niên đến nữa rồi Cõi lòng nhung nhớ mãi không thôi. Ai nơi cố quận mừng Xuân đến, Kẻ tại quê người xúc tuyết rơi. Một nhánh mai vàng cho đúng phép Vài ly rượu nhạt để quên đời. Ngồi đây mà nhớ ngày xưa ấy, Biết đến bao gi Tết thật tươi?
(Canh Ngọ - 1990)
Mừng Bạn Có Cháu Trai
Nghe tin quý tử “giáng” nhà ông Tôi vội viết lên giấy ít dòng: May quá! ông bà nay có “tí”! Mừng thay! Phạm Nguyễn được thêm “rồng”. Cầu xin Chúa Cả phù trì mạnh, Nguyện ước gia đình phát triển đông. Chúc bé Hoàng Đăng đầy sức khỏe, Mẹ cha sớm được đáp đền công.
Thân tặng Hiến - An Đình, 1993
Lời Cảm Tạ
Nguyễn tiên sinh bao năm nguyện khấn Phạm phu nhân sốt sắng cầu xin Hoàng thiên ghé mắt thương tình Đăng nhi quý tử hạ sinh trong nhà.
Giáng Sinh Palawan 1990Trại tạm dung ủ ấp bao hy vọng Trường Việt Ngữ xẻ chia chút tình người (GS 1990 – Palawan)
Tạ Ơn Ngài(Kỷ niệm 7 năm Linh Mục - 11/22/1986)
Từ niên thiếu con đã vào Chủng Viện Xa gia đình, xa mái ấm thân thương. Lời kinh chiều phảng phất khói trầm hương Bao năm tháng miệt mài đời tận hiến. Rèn kinh sử luyện tu đường thánh thiện. Chí hăng say cho lý tưởng Tin Mừng. Con quyết tâm theo đuổi hết con đường Mặc sóng gió trần ai con vẫn tiến. Và Chúa ơi, ngày ước mơ đã đến Sau phần tư thế kỷ mỏi mòn trông. Ngài đã xức dầu quý giá vô song. Chắp hai tay con nhận lời thánh hiến. Và từ đó con trở thành lúa miến: Bánh nuôi ăn bao kẻ lạc trên đường. Ngài đặt con làm tư tế vĩnh trường Dâng của lễ hy sinh trong thánh điện. Tạ ơn Ngài đã dủ tình thương đến Tôi tớ này hèn mọn giữa muôn dân Xin nhận đây lời ca ngợi tri ân, Với tất cả tấm chân thành cảm mến. Ước đời con là một lời kinh nguyện Của nhân trần dâng về chốn thiên nhan. Con nguyện ước được trung thành vĩnh viễn Với trời cao và với cả dương gian. Xin cho con luôn một đời thánh thiện Để mai sau con cũng được dự phần Cùng với Ngài và các bậc vương quân Trong tiệc thánh nơi thiên đình miên viễn.
18/11/1993
Mừng Cha(Lm. Nguyễn Phú An, Lm: 21/11/1992)
Một năm linh mục qua nhanh: Chúc cha một dạ trung thành luôn luôn Với lời nguyện ước sắt son, Với tình yêu Chúa tâm hồn tràn lan. Chúc cha mạnh khỏe xác thân. Chúc cha xa lộ an toàn luôn luôn. Làm dâu hai họ vuông tròn. Chúc cha Phú Túc Bình An suốt đời.
Phú quý bởi tổ tiên Túc mãn do Chúa Thiên Bình tâm: lòng nguyện ước An cư: dạ khẩn nguyền
Ngày Các Thánh Tử Đạo
Ngày Tử Đạo chúng con đồng quyết Nói lên câu tâm huyết sắt son: “Dù cho sông cạn núi mòn Đức Tin vững mạnh trên muôn nẻo đường.” Để tiếp tục noi gương các Đấng Đã hy sinh chính mạng sống riêng, Giương cao Thánh Giá linh thiêng, Quyết tâm theo Chúa trung kiên vững bền. Ngày Tử Đạo, cầu xin các Đấng Giúp chúng con giữ vững cơ đồ Máu thiêng đổ xuống điểm tô Chói loà rực rỡ ngọn cờ Đức Tin. Giáo Hội Việt trung trinh một dạ Kính thờ Thiên Chúa cả trên trời. Ước mong con Việt nơi nơi Quyết tâm theo Chúa muôn đời không phai.
(Rockaway 1994)
Cha ông đó: máu Tử Đạo muôn đời tươi thắm mãi, Cháu chắt đây: lòng tin yêu vạn kiếp sáng ngời luôn.
Lời Tận Hiến
Từ niên thiếu con đã từng nghe tiếng Chúa mời con cất bước tiến theo Ngài, Làm nhân chứng trong cuộc đời tận hiến Gieo Tin Mừng cho nhân thế trần ai. Ngày tháng qua con tưởng chừng đã mất Chí hăng say cho lý tưởng cao vời. Sóng trần gian làm hồn con chất ngất. Đi giữa đời như giữa Biển chơi vơi. Bao đêm trường trong ánh đèn hiu hắt, Lặng ngắm mình trên bức vách thô sơ, Con thấy con không bằng một hạt cát, Và thấy mình quá bé mọn ngu ngơ. Con không dám, Chúa ơi, đi trọn bước, Dù tháng năm Chúa vẫn đợi, vẫn chờ, Dù bên tai văng vẳng lời nguyện ước, Dù nhân gian đang lạc nẻo bơ vơ.
Giòng đời cứ thế trôi qua. Tình Ngài vẫn mãi bao la thuở nào. Lòng con cảm thấy nao nao Dập dồn tiếng Chúa trên cao kêu mời. Này đây con đến, Chúa ơi, “Xin vâng: một tiếng, đời đời ghi ơn: Ghi ơn Chúa đã thương con, Trao cho ấn dấu, chia phần vinh quang. Nguyện xin ban xuống tràn lan Trên tôi tớ Chúa hồng ân dư đầy. Để con luôn sống từng ngày Lời xưa đã nguyện theo Ngài không nao.
6/10/1994
Ta... Về
Ta về ... đây trong tiếng hát lưng trời, Ta về ... đây trong ánh mắt vui tươi, Ta về ... đây tưng bừng ngày hội lớn, Ta về ... đây rộn rã tiếng reo cười.
Ta về ... họp mặt liên tu sĩ Để cùng nhau chia sẻ thân tình Cuộc đời tận hiến trung trinh, Vui trong tiếng hát lời kinh êm đềm.
Ta về ... họp mặt liên tu sĩ Bỏ đàng sau ích kỷ cá nhân Vui trong huynh muội ân cần, Ta về .. ta thấy càng gần nhau hơn.
Gần nhau trong tiếng đờn, tiếng hát Gần nhau trong cao ngất lời kinh, Gần nhau: Thánh Lễ bình minh, Gần nhau cơm tối: gia đình anh em.
Uớc chi được một năm một dịp, Ta về ... đây cho kịp ngày vui, Cùng nhau tiếp tục nối dài Tình huynh đệ muội, ai ơi nhớ về.
1994
Bài Thơ Khấn Dòng Nữ(Khấn Dòng Nữ)
Từng bước đi lâng lâng, này con đến Trao cuộc đời, trao cả tấm trinh nguyên Cho Người Yêu vạn đời con dâng hiến, Xin đưa con vào tiệc cưới thần tiên. Thế trần sao hôm nay rực rỡ quá? Đấng tôi yêu đang đến tựa đàng xa, Đem theo cả thiên đình đầy rộn rã, Rước tân nương trong áo gấm ngọc ngà. Nến hai hàng lung linh như cơn mộng. Tiếng hát kia trầm bổng với kiêu sa. Cửa thiên đình bổng dưng nay mở rộng, Đón tân nương vào cung điện ngân hà. Giã biệt ngươi, nhân gian vướng đầy bụi Và cả ngươi, hồn xuân ngát mộng mơ. Ta ra đi theo tiếng gọi đang chờ Của Tình Yêu ngút ngàn cao hơn núi. Con phủ phục vui nhận lời thánh hiến Trái tim con xin nguyện hiến cho Người, Bỏ đàng sau những ước mộng chơi vơi, Trọn cuộc tình cho Người con yêu mến. Tạ ơn Người đã dủ tình thương đến Cánh hoa hèn nở giữa chốn nhân gian. Nguyện tín trung trọn một lời thánh hiến Để mai sau rạng rỡ chốn thiên đàng.
Thân tặng các Nữ Tu ngày thánh hiến 10/10/1994
Một Đời Theo Chúa
Phần tư thế kỷ bước theo Người (1968-1994) Sướng khổ, buồn vui giăng khắp nơi. Trở ngại, chông gai: không nhụt chí, Cô đơn, lạnh lẽo: vẫn vui tươi. Cánh đồng bát ngát: không nao núng, Ngục tối âm u: vẫn mỉm cười. Kính chúc trung trinh lời thánh hiến, Thiên ân phù hộ mãi muôn đời.
(Metuchen, NJ - 10/23/1994)
Thất niên hắc ngục: tâm bất hoại Tam hạ lưu đày: chí vô ưu
Thân tặng Lm. Ph. X. Nguyễn Kim Phú
Chúc Xuân Ất Hợi
Xin kính chúc quý Cha và Tu sĩ Một năm vui trong ân sủng của Trời. Và thân chúc quý ông bà anh chị Một mùa Xuân với vạn tiếng cười tươi. Cùng bạn trẻ một mùa Xuân như ý Sống hiên ngang trước ngưỡng cửa cuộc đời. Cũng thương chúc các em lời thủ thỉ Ngoan ngoãn luôn và học giỏi không ngơi. Nguyện phúc lộc Chúa Xuân hằng ngự trị Trong cõi lòng và khắp cả nơi nơi. Nguyện phúc lộc Chúa Xuân hằng ngự trị Khắp không gian cho đến mãi muôn đời.
Xuân Ất Hợi 1995
Gởi Chàng Bên Kia Bờ Đại Dương(Viết thay cho những người vợ còn ở lại)
Lại một năm không có chàng ở cạnh Thiếp một mình tủi phận đón Xuân sang Nhấp bên môi chén rượu sầu cô quạnh, Mặc ai vui trong pháo Tết, rượu nồng. Này chàng ơi, nụ cười nay héo hắt Vui với ai khi xa cách dặm trường Người tôi yêu bên bờ xa hun hút Uống hằng đêm từng giọt nhớ, giọt thương? Cánh mai kia chắc như là héo hắt? Lời chúc Xuân chẳng mang chút đượm nồng. Còn rượu kia, hẳn không thấy mùi hương, Tìm đâu ra được mùa Xuân thơm ngát? Tết năm nay, thiếp cùng đàn con dại Chúc cho chàng tạm quên kiếp tha hương, Dù bên kia có một chút mù sương, Vui với bạn chén trà mừng năm mới. Thư tuy ngắn nhưng tình cao chất ngất. Thiếp ngồi đây mà hồn dạt nơi nao. Ước mong sao người bên kia luôn biết: Tình yêu này vĩnh viễn trọn cho nhau. Chàng bảo trọng, thiếp nay xin ngừng bút, Giọt lệ thương nhòa với nét mực xanh. Nguyện năm tới mùi hương thơm như mật: Thiếp bên chàng rộn rã đón mừng Xuân.
Thân tặng các bạn đang sầu cảnh phân ly. Đặc San Xuân Ất Hợi Metuchen 1995
Lời Em Bé Tỵ Nạn Trong Ngày Xuân
Một năm dài nữa trôi qua, Em không có mẹ, có cha bên này. Ba năm tỵ nạn lất lây, Tấm thân mòn mỏi từng ngày đợi trông. Tuổi xuân như thể mùa đông. Tìm đâu hơi ấm đỡ cơn lạnh lùng? Ngoài kia tiếng pháo nổ đùng, Giật mình mới biết năm cùng đã qua. Khóc to nhớ mẹ, nhớ cha, Nhớ quê hương cũ, nhớ nhà khi xưa. Ngoài kia trời đã đổ mưa. Mưa Xuân mà thấy già nua trong hồn. Lang thang khắp trại cô đơn, Tấm thân héo úa, nỗi buồn ngất ngây. Ai say, ai tỉnh, mặc ai, Mình em lẻ bóng, tương lai mịt mù. Tự do khoá chặt trong tù, Kẽm gai nhốt kín tuổi thơ trong lồng. Trời cao, bể rộng mênh mông, Chim kia có biết ta trông từng giờ Tình người mở cửa đón chờ Chim non lạc tổ đến bờ yêu thương. Ngoài kia Xuân ngát đầy hương, Lòng em là cả một phương tủi sầu. Mong anh, mong chị hãy cầu Cho cây non được thấm màu xanh tươi. Mong ai mở cửa tình người, Để Xuân luôn mãi chói ngời trong em.
Thương nhớ các em mồ côi trong các trại tỵ nạn Xuân Ất Hợi 1995 Đặc San Xuân Ất Hợi Metuchen
46 Tuổi Tự Vịnh
Giật mình đếm nhẩm: sắp năm mươi! Nghĩ lại đời ta: chiếc bách trôi. Sóng bủa tư bề: chân vẫn đứng; Mây quàng tám hướng: miệng luôn cười. Lên voi, xuống chó: bao phen nhỉ? Lội suối, trèo non: mấy bận rồi? Chắc hẳn thân này trên bảo bọc. Ơn thiêng ghi tạc mãi muôn đời.
(Ngày 20 tháng 10 năm 1995)
10 Năm Cảm Tạ(1986-1996)
Mười năm linh mục đến nơi rồi, Biết nói gì đây cảm tạ Người? Mấy bận đi hoang, tay dẫn dắt, Bao phen bỏ cuộc, tiếng kêu mời. Tháng năm kinh sử, luôn dìu bước, Giây phút ân thiêng, khấng nhận lời. Ước nguyện trung thành trong tiếng gọi. Tình yêu đáp trả đến muôn đời.
(Oct 28, 1995)
Mừng Sinh Nhật Cha
Hôm nay Sinh Nhật của cha, Cộng đoàn một dạ thiết tha chúc mầng: Hồng ân Chúa cả trào dâng Ban cho cha được thiên ân dạt dào; Sau là cám tạ công lao Chăm lo cuộc sống tươi màu đức Tin. Cha luôn một mực hết tình, Không nài gian khó, một mình đảm đương: Lễ tang, hôn phối: đủ đường Lại còn giáo lý cho phường thiếu nhi. Ngoài ra cha cũng thích nghi, Mở thêm lớp Việt giúp cho mọi người Không quên tiếng mẹ đầu đời, Không quên tổ quốc sáng ngời trong tim. Chúng con cũng kính dâng thêm, Lời chúc an mạnh bình yên xác hồn. Làm dâu hai họ vuông tròn, Chúc cha xa lộ hằng luôn an toàn.
(Ngày 1 tháng 10 năm 1995)
Ghiền Football
Football lúc sống một cây ghi. Khi chết mắt còn hé tí ti. Diêm vương quát hỏi: xem gì thế? Ti Vi!
Mê Football
Football Chúa Nhật đánh ào ào Về sáng nằm mơ lộn xuống ao. Vợ quay sang hỏi: làm chi thế? Thớt-đao! (Touch down)
Đánh Football
Sống giữa dương gian đánh football. Thác về âm phủ ngẩn ngơ hồn. Diêm vương phán hỏi: quên gì thế? Phôn!
Nhớ Football
Về đến Việt Nam được mấy hôm, Chạy lên bưu điện mướn cái phôn. Vợ bên này hỏi: kêu chi vậy? Football!
Ghiền bia
Sống thì chân nọ đá chân kia. Chết đến hai tay lạy tía lia. Diêm vương quát hỏi: xin gì thế? Bia! (QV, 1995)
Nợ con bài
Sống thì chuyên lái xuống AC (Atlantic City) Khi chết thì không chịu bước đi. Diêm vương phán hỏi: chờ ai thế? Xì! (QV, 1995)
Quỳnh Vang 12/23/1995
Chúc Bạn Ra Đi(Thân tặng hai bạn Long - Ngọc Anh)
Nghe tin bạn sắp xuôi nam, Vài lời nhắn gởi để làm hành trang. Cuộc đời có tụ, có tan, Chỉ mong tình nghĩa nồng nàn không phai. Rồng kia chưa mỏi cánh bay, Chim kia gần tổ tháng ngày ấm êm. Chúc cho gia sự bình yên, Công danh sớm đạt, Chúa Thiên hộ phù.
Lm. Nguyễn Quang Vinh Ngày lễ Giáng Sinh 1995
Đôi Lời Từ Tạ
Nghe tin bạn quý xuống phương nam, Nặng trĩu buồn giăng, dạ ngổn ngang. Tình nghĩa tri giao trong chốc lát, Tâm đầu ý hiệp thật mau tan. Cây xanh, lá đẹp sao ruồng rẫy? Nắng gắt, đồng khô lại buộc ràng? Ước nguyện mai sau, duyên nếu có Chén trà tái ngộ suốt canh tàn!
26/12/1995
Nhắn Gởi Ông Chồng Trẻ
Được đứa con đầu chạy ríu chân, Thương thay cho các đấng phu quân. Nấu cơm thì nấu, nồi đừng cháy! Ru bé thì ru, cổ chớ khan! Bao thú phong lưu xin giã biệt, Một bầu thê tử khá ân cần. Mai sau khôn lớn, con đền đáp: Hạnh phúc làm cha gấp bội phần!
12/27/1995
Đoàn tiên sinh bao năm nguyện khấn Nguyễn phu nhân sốt sắng cầu xin. Đăng đàn khấn Chúa thương tình: Khoa nhi quý tử hạ sinh trong nhà!
Tặng bé Đăng Khoa
Ngổn Ngang Trăm Mối ...
Người đi một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn kia đón kẻ về, Lại thêm một chút mừng trong mắt: Hai vị tân khoa ... đứng chỉnh tề!
Chúc người vạn dặm đi thanh thoát. Mừng kẻ hồi hương bớt nhớ nhung. Mai sau gặp lại, vang câu hát Vui sao cho xiết: hội tương phùng!
(Tiễn Hải Đăng đi California, mừng Sr. Cúc về từ Phi, hai Sr. Dung và Thủy ra trường) 3/28/1996
Chút Lời Mơ Ước
Nến trắng, hương tình toả ngất ngây, Nay con trao Chúa trọn tháng ngày Tôi tớ đơn hèn: xin khấng nhận Tấm lòng trinh vẹn hiến dâng Người.
Giã biệt mẹ cha, giã biệt đời, Con đi, đáp lại tiếng kêu mời Của Người Yêu đó ngàn đời vẫn Ấp ủ con trong mộng trùng khơi.
Chúc ai đi mãi trong màu trắng: Màu trắng trinh nguyên dệt chút hồng, Chút hồng ân ái trong cơn nắng, Cơn nắng Tình Yêu: ngập cõi lòng.
Thương tặng cô bé Cù Lao “sắc” Hồ Thanh Tịnh, OP, nhân ngày Tận Hiến (Aug 3, 1996)
Lời cầu ngày vĩnh thệ
...
Độc cư cảm tác
Không ai lận đận như tôi: Bốn tám tuổi đời, mới được ra riêng. Đêm thì ngủ được bình yên; Ngáy to không sợ bị khiêng ra đường. Bạn cùng chén đĩa thân thương; Nồi, niêu, soong, chảo là phường tri âm. Cơm canh: cô độc âm thầm; Tự biên, tự diễn: một mâm, một thầy. Ra vào bốn bức tường vây; Soi gương nói chuyện râu mày cho vui.
(Quỳnh Vang độc cô cư sĩ, 8/15/1997)
Tiễn Bạn Ra Đi
Chiều nay rộng mở cánh chim ngàn, Tiễn bạn ra đi giữa nắng tan. Ruột thịt tìm về: bao ấm áp; Bạn bè để lại: chút bâng khuâng. Bao năm cách biệt, tình nồng thắm; Một phút tương phùng, nghĩa chứa chan. Ước nguyện sau này duyên hội ngộ: Cùng nhau tiếp tục chuyện dở dang.
Tiễn bạn Nguyễn Chí Linh lên đường vân du Hoa Kỳ 17 tháng 8 năm 1997 Đôi Lời Kính Thưa Cha Mẹ
Ngày mẹ cha đón mừng kim khánh Con cái đây xin kính dâng lời: Nguyện xin Chúa Cả trên tri Ban cho phụ mẫu sống đời an vui.
Kể từ thuở nên đôi nên lứa, Đã cùng nhau khấn hứa trọn đời: Nhất tâm giữ trọn một lời, Yêu thương tóc bạc da mồi không phai.
Niềm hạnh phúc tưởng dài vô tận, Cảnh gia đình đầm ấm yên vui, Ngờ đâu ly biệt đến rồi: Chồng Nam, vợ Bắc bùi ngùi nhớ thương.
Người ở lại dầm sương dãi nắng, Tháng ngày dài cố gắng nuôi con, Trung trinh giữ trọn lòng son, Chờ ngày đoàn tụ vuông tròn phu thê.
Kẻ ra đi trăm bề khốn khổ Xa quê hương, xa vợ, xa con, Ngày đêm mong đợi mỏi mòn, Khấn xin chồng vợ, cha con trùng phùng.
Thánh ý Chúa muôn trùng cám đội, Đã thương tình giải mối chia ly. Từ nay hết nỗi sầu bi, Vợ con đoàn tụ: khác chi thiên đàng!
Có biết đâu thế gian lắm nỗi Khổ đau dầy, ngập lối đường đi: Gian nan đây có ai bì, Mấy năm làm đá cu-li cho người.
Cảnh gia sự không ngơi túng bấn, Nợ nần kia: ra thẩn vào thơ. Đêm ngày suy nghĩ vẫn vơ, Mong sao con cái được nhờ tấm thân.
Năm bảy lăm, đất bằng dậy sóng. Cuộc cờ kia ai bỗng xoay chiều? Nhục nhằn, khốn nạn trăm điều, Gia phong đảo lộn như diều đứt dây!
Suốt mấy năm, trời mây vần vũ, Xoáy vào tim, bao phủ lên đầu: Màu xanh hy vọng bạc mầu, Bao nhiêu ước nguyện như vào lửa thiêu.
Bước xuống thuyền, mỗi chiều ra lộng, Suốt đêm dài, biển rộng mênh mông, Phú cho trời đất bao dung, Được thì cám đội, bằng không cũng đành!
Hiền mẫu kia ngồi canh dưới bến, Đợi cha con về đến bình yên. Vài con cá nục đưa lên: Hôm nay con cái rau dền khỏi ăn.
Cũng có ngày, cơm chan mắm mặn, Cũng có ngày rau đắng thay cơm. Mẹ cha gạt lệ từng cơn: Nhìn đàn con cái lên giường chưa no.
Đêm sắp tàn, nhỏ to bàn chuyện, Làm sao cho ước nguyện được thành: Giữ con ở lại không đành, Đi thì tiền bạc đ dành có đâu?
Nhìn tuổi xanh dãi dầu sương gió, Đấng sinh thành chịu khó nài xin, Rằng cho con được có tên, Làm phu nấu nướng trên thuyền người ta.
Những ước mong con đà có dịp Xây tương lai, cho kịp bạn bè. Dẫu cho ngàn dặm sơn khê Nỗi lòng cha mẹ không hề so đo.
Từng đứa đi: buồn lo khôn tả, Giọt lệ rơi, lả chả khóc con. Đêm ngày nhìn núi, nhìn non, Mong sao con được vuông tròn đến nơi.
Trẻ ra đi xa xôi cách trở, Để thân già vò võ năm canh. Nguyện cầu con được yên hàn, Một mai lại sớm quây quần bên ta.
Rồi lại phải bôn ba vượt Biển Bỏ lại con đ đến cùng con: Khổ này, hỡi núi cùng non, Phận làm cha mẹ vuông tròn phiá nao?
Đời viễn xứ làm sao yên phận? Kiếp sống này lận đận không ngơi. Thân thì ở tận một nơi, Hồn thì gởi lại bên trời quê hương.
Giữa chợ người tha phương cầu thực, Tưởng rằng nay cơ cực đã qua, Nào hay ở xứ xa hoa, Như câm, què, điếc: kiếp già tha hương.
Ngơ ngác như mù sương lạc lối, Mấy năm qua lặn lội bắc nam, Thân như cái kén ra tằm, Tìm không được một chỗ nằm ngay lưng!
Thêm một nỗi, đau chừng như cắt, Thương hai con gởi xác giữa vời. Tuổi xuân như đoá hoa tươi. Mà sao đành đoạn, ông trời thấu chăng?
Đành nhẫn nhục, lên đàng quay lại, Trở về nơi xa ngái quê nhà, Chỉ mong yên dưỡng tuổi già, Vườn rau, chiếc võng: chính là quê hương!
Chúng con đơn mọn Thân dọn thư này, Nguyện Chúa cao dày, Thương hai cha mẹ. Sống đời vui vẻ, Sức khỏe tràn lan Ban bố muôn vàn Hồng ân dào dạt. Cuộc đời tươi mát. Vang hát mọi ngày. Con cháu hôm nay, Giải bày mọi lẽ Xin cha, xin mẹ, Nhận lễ vật nầy, Con cái sum vầy Hôm nay dâng tiến, Tỏ lòng kính mến, Ước nguyện sống lâu Cùng bước bên nhau Tình sâu nghĩa nặng. Riêng đoàn con gắng Gương sáng thương nhau, Huynh đệ dạt dào Bền lâu mãi mãi. Ít lời bày giải Không ngại cười chê Nước mắt dầm dề Lời quê sướt mướt. Sau cùng nguyện ước Còn nước, còn non Còn tấm lòng son. Đoàn con cúi lạy.
Hoa Kỳ ngày 16 tháng 1 năm 1997 Kim Khánh Hôn Phối
Năm mươi năm chẵn kết nên đôi, Sướng khổ, buồn vui ngập một đời. Cách biệt bao lần: luôn trọn ước, Bôn ba mấy bận: nỏ sai lời. Cô đơn viễn xứ: tình luôn mặn, Vất vả quê nhà: dạ chẳng vơi. Giai lão bách niên xin kính chúc, Chúa Trời ban phúc tựa trùng khơi.
Xuân 1998 Kính dâng lên ba mẹ Linh Mục Nguyễn Quang Vinh
|
|