LỜI TÌNH TỰ CÙNG QUÊ HƯƠNG

Chiều công viên chợt mơ về viễn xứ
Ta nhớ người ray rứt, Tháp Bà ơi!
Ngàn năm đứng dẫu vật đổi sao dời,
Vẫn cổ kính trầm ngâm như chứng tích

Một quá khứ huy hoàng đầy oanh liệt
Dân tộc ngươi mất trọn cả giang sơn.
Thần thoại xưa ngươi ấp ủ trong hồn.
Tháp Bà ơi, chính ngươi là lịch sử!

Bên bếp lửa hồn mơ về quê cũ,
Ta nhớ người, giòng sông Cái tươi xinh,
Lác đác tô vài hải đảo hữu tình:
Chốn Bồng lai của giai nhân tài tử.

Rừng dừa kia, cành cong cong đầy ứ,
Trái no tròn, ngọt lịm khách nhàn du.
Gió đưa về, ngươi khẽ hát lời ru:
Dìu vào mộng cặp tình nhân kiều diễm

Cầu Bóng ơi, suốt đời ta lưu luyến.
Tựa mẹ hiền, ngươi đã kể ta nghe
Bao cuộc tình mỗi độ ánh trăng về,
Và những cuộc vượt biên đầy bi thảm.

Ngươi nằm đó như chứng nhân câm lặng:
Bao chuyến đi: tình phụ tử nát tan;
Mẹ đưa con, lau ngấn lệ dâng tràn;
Bế con thơ, vợ tiễn chồng nức nở.

Xa các ngươi, lòng ta luôn nhung nhớ.
Tháp Bà ơi, xin gởi lại mẹ yêu.
Dòng sông xanh, nước tươi mát mĩ miều,
Xin nuôi dưỡng dân tộc ta yêu dấu.

Cầu Bóng ơi, suốt đời ta nung nấu
Ngày trở về trong tái ngộ vui tươi,
Để lại nghe giọng hát tiếng ru hời:
Hết ly biệt, cùng ngươi ôn chuyện cũ.

Hoa Kỳ (1984)