Lời Em Bé Tỵ Nạn Trong Ngày Xuân


Một năm dài nữa trôi qua,
Em không có mẹ, có cha bên này.
Ba năm tỵ nạn lất lây,
Tấm thân mòn mỏi từng ngày đợi trông.
Tuổi xuân như thể mùa đông.
Tìm đâu hơi ấm đỡ cơn lạnh lùng?
Ngoài kia tiếng pháo nổ đùng,
Giật mình mới biết năm cùng đã qua.

Khóc to nhớ mẹ, nhớ cha,
Khóc to nhớ mẹ, nhớ cha,
Nhớ quê hương cũ, nhớ nhà khi xưa.
Ngoài kia trời đã đổ mưa.
Mưa Xuân mà thấy già nua trong hồn.
Lang thang khắp trại cô đơn,
Tấm thân héo úa, nỗi buồn ngất ngây.


Ai say, ai tỉnh, mặc ai,
Mình em lẻ bóng, tương lai mịt mù.
Tự do khoá chặt trong tù,
Kẽm gai nhốt kín tuổi thơ trong lồng.
Trời cao, bể rộng mênh mông,
Chim kia có biết ta trông từng giờ
Tình người mở cửa đón chờ
Chim non lạc tổ đến bờ yêu thương.
Ngoài kia Xuân ngát đầy hương,
Lòng em là cả một phương tủi sầu.
Mong anh, mong chị hãy cầu
Cho cây non được thấm màu xanh tươi.
Mong ai mở cửa tình người,
Để Xuân luôn mãi chói ngời trong em.

Thương nhớ các em mồ côi trong các trại tỵ nạn
Xuân Ất Hợi 1995