Đôi Lời Kính Thưa Cha Mẹ

Ngày mẹ cha đón mừng kim khánh
Con cái đây xin kính dâng lời:
Nguyện xin Chúa Cả trên tri
Ban cho phụ mẫu sống đời an vui.

Kể từ thuở nên đôi nên lứa,
Đã cùng nhau khấn hứa trọn đời:
Nhất tâm giữ trọn một lời,
Yêu thương tóc bạc da mồi không phai.

Niềm hạnh phúc tưởng dài vô tận,
Cảnh gia đình đầm ấm yên vui,
Ngờ đâu ly biệt đến rồi:
Chồng Nam, vợ Bắc bùi ngùi nhớ thương.

Người ở lại dầm sương dãi nắng,
Tháng ngày dài cố gắng nuôi con,
Trung trinh giữ trọn lòng son,
Chờ ngày đoàn tụ vuông tròn phu thê.

Kẻ ra đi trăm bề khốn khổ
Xa quê hương, xa vợ, xa con,
Ngày đêm mong đợi mỏi mòn,
Khấn xin chồng vợ, cha con trùng phùng.

Thánh ý Chúa muôn trùng cám đội,
Đã thương tình giải mối chia ly.
Từ nay hết nỗi sầu bi,
Vợ con đoàn tụ: khác chi thiên đàng!

Có biết đâu thế gian lắm nỗi
Khổ đau dầy, ngập lối đường đi:
Gian nan đây có ai bì,
Mấy năm làm đá cu-li cho người.

Cảnh gia sự không ngơi túng bấn,
Nợ nần kia: ra thẩn vào thơ.
Đêm ngày suy nghĩ vẫn vơ,
Mong sao con cái được nhờ tấm thân.

Năm bảy lăm, đất bằng dậy sóng.
Cuộc cờ kia ai bỗng xoay chiều?
Nhục nhằn, khốn nạn trăm điều,
Gia phong đảo lộn như diều đứt dây!
 
Suốt mấy năm, trời mây vần vũ,
Xoáy vào tim, bao phủ lên đầu:
Màu xanh hy vọng bạc mầu,
Bao nhiêu ước nguyện như vào lửa thiêu.

Bước xuống thuyền, mỗi chiều ra lộng,
Suốt đêm dài, biển rộng mênh mông,
Phú cho trời đất bao dung,
Được thì cám đội, bằng không cũng đành!

Hiền mẫu kia ngồi canh dưới bến,
Đợi cha con về đến bình yên.
Vài con cá nục đưa lên:
Hôm nay con cái rau dền khỏi ăn.

Cũng có ngày, cơm chan mắm mặn,
Cũng có ngày rau đắng thay cơm.
Mẹ cha gạt lệ từng cơn:
Nhìn đàn con cái lên giường chưa no.

Đêm sắp tàn, nhỏ to bàn chuyện,
Làm sao cho ước nguyện được thành:
Giữ con ở lại không đành,
Đi thì tiền bạc để dành có đâu?

Nhìn tuổi xanh dãi dầu sương gió,
Đấng sinh thành chịu khó nài xin,
Rằng cho con được có tên,
Làm phu nấu nướng trên thuyền người ta.

Những ước mong con đà có dịp
Xây tương lai, cho kịp bạn bè.
Dẫu cho ngàn dặm sơn khê
Nỗi lòng cha mẹ không hề so đo.

Từng đứa đi: buồn lo khôn tả,
Giọt lệ rơi, lả chả khóc con.
Đêm ngày nhìn núi, nhìn non,
Mong sao con được vuông tròn đến nơi.

Trẻ ra đi xa xôi cách trở,
Để thân già vò võ năm canh.
Nguyện cầu con được yên hàn,
Một mai lại sớm quây quần bên ta.

Rồi lại phải bôn ba vượt Biển
Bỏ lại con đ đến cùng con:
Khổ này, hỡi núi cùng non,
Phận làm cha mẹ vuông tròn phiá nao?

Đời viễn xứ làm sao yên phận?
Kiếp sống này lận đận không ngơi.
Thân thì ở tận một nơi,
Hồn thì gởi lại bên trời quê hương.

Giữa chợ người tha phương cầu thực,
Tưởng rằng nay cơ cực đã qua,
Nào hay ở xứ xa hoa,
Như câm, què, điếc: kiếp già tha hương.

Ngơ ngác như mù sương lạc lối,
Mấy năm qua lặn lội bắc nam,
Thân như cái kén ra tằm,
Tìm không được một chỗ nằm ngay lưng!

Thêm một nỗi, đau chừng như cắt,
Thương hai con gởi xác giữa vời.
Tuổi xuân như đoá hoa tươi.
Mà sao đành đoạn, ông trời thấu chăng?

Đành nhẫn nhục, lên đàng quay lại,
Trở về nơi xa ngái quê nhà,
Chỉ mong yên dưỡng tuổi già,
Vườn rau, chiếc võng: chính là quê hương!

Chúng con đơn mọn
Thân dọn thư này,
Nguyện Chúa cao dày,
Thương hai cha mẹ.
Sống đời vui vẻ,
Sức khỏe tràn lan
Ban bố muôn vàn
Hồng ân dào dạt.
Cuộc đời tươi mát.
Vang hát mọi ngày.
Con cháu hôm nay,
Giải bày mọi lẽ
Xin cha, xin mẹ,
Nhận lễ vật nầy,
Con cái sum vầy
Hôm nay dâng tiến,
Tỏ lòng kính mến,
Ước nguyện sống lâu
Cùng bước bên nhau
Tình sâu nghĩa nặng.
Riêng đoàn con gắng
Gương sáng thương nhau,
Huynh đệ dạt dào
Bền lâu mãi mãi.
Ít lời bày giải
Không ngại cười chê
Nước mắt dầm dề
Lời quê sướt mướt.
Sau cùng nguyện ước
Còn nước, còn non
Còn tấm lòng son.
Đoàn con cúi lạy.

Hoa Kỳ ngày 16 tháng 1 năm 1997)

Kim Khánh Hôn Phối

Năm mươi năm chẵn kết nên đôi,
Sướng khổ, buồn vui ngập một đời.
Cách biệt bao lần: luôn trọn ước,
Bôn ba mấy bận: nỏ sai lời.
Cô đơn viễn xứ: tình luôn mặn,
Vất vả quê nhà: dạ chẳng vơi.
Giai lão bách niên xin kính chúc,
Chúa Trời ban phúc tựa trùng khơi.

Xuân 1998