QUỲNH VANG 2020













Tạ Ơn Ngài

(Kỷ niệm 7 năm Linh Mục - 11/22/1986)


Từ niên thiếu con đã vào Chủng Viện
Xa gia đình, xa mái ấm thân thương.
Lời kinh chiều phảng phất khói trầm hương
Bao năm tháng miệt mài đời tận hiến.

Rèn kinh sử luyện tu đường thánh thiện.
Chí hăng say cho lý tưởng Tin Mừng
Con quyết tâm theo đuổi hết con đường
Mặc sóng gió trần ai con vẫn tiến.

Và Chúa ơi, ngày ước mơ đã đến
Sau phần tư thế kỷ mỏi mòn trông.
Ngài đã xức dầu quý giá vô song.
Chắp hai tay con nhận lời thánh hiến.


Và từ đó con trở thành lúa miến:
Bánh nuôi ăn bao kẻ lạc trên đường.
Ngài đặt con làm tư tế vĩnh trường
Dâng của lễ hy sinh trong thánh điện.

Tạ ơn Ngài đã dủ tình thương đến
Tôi tớ này hèn mọn giữa muôn dân
Xin nhận đây lời ca ngợi tri ân,
Với tất cả tấm chân thành cảm mến.

Ước đời con là một lời kinh nguyện
Của nhân trần dâng về chốn thiên nhan.
Con nguyện ước được trung thành vĩnh viễn
Với trời cao và với cả dương gian.

Xin cho con luôn một đời thánh thiện
Để mai sau con cũng được dự phần
Cùng với Ngài và các bậc vương quân
Trong tiệc thánh nơi thiên đình miên viễn.


18/11/1993





Quà tặng tại PFAC - PALAWAN, PHILIPPINES
(1990-1991)

Tạ Ơn Trời, Tạ Ơn Người
(Tâm tình 25 Năm Linh Mục - 22.11.1986)

Phần tư thế kỷ trôi mau:
Tình yêu Thiên Chúa nhiệm mầu đỡ nâng.
Lấy gì đáp lại cho cân?
Phận hèn tôi tớ xin dâng lên Ngài:
Tạ ơn Thiên Ý an bài,
Trao ban thánh chức lưới chài muôn dân.
Tạ ơn Mẹ Thánh ân cần,
Tháng năm dẫn bước, trọn phần yêu thương.
Tạ ơn phụ mẫu song đường,
Dưỡng nuôi, bảo bọc, gió sương sáng chiều.
Tạ ơn Sao Biển trường yêu,
Ân sư một dạ, đồng liêu một lòng.
Tạ ơn Dân Chúa đã cùng
Đồng hành qua mọi chập chùng sóng khơi.
Tạ ơn đời, tạ ơn người!
Tạ ơn tất cả: đất trời chứng cho!
~~~~~~~~~~~


Độc Cư Cảm Tác

Không ai lận đận như tôi:
Bốn tám tuổi đời, mới được ra riêng.
Đêm thì ngủ được bình yên;
Ngáy to không sợ bị khiêng ra đường.
Bạn cùng chén đũa thân thương;
Nồi, niêu, soong, chảo là phường tri âm.
Cơm canh: cô độc âm thầm;
Tự biên, tự diễn: một mâm, một thầy.
Ra vào bốn bức tường vây;
Soi gương nói chuyện râu mày cho vui.

(Quỳnh Vang độc cô cư sĩ, 8/15/1997)


Căn hộ tại West Orange (1997-2004)

Vịnh hàm răng rụng


Chưa tới sáu mươi: rụng một hàm!
Ngẫm ra thì cũng tại ăn tham.

Cà rem lạnh đó: ta không ngại,
Kẹo kéo dai kia: tớ mới ham!

Nhai lại nhai đi: đau suốt họng!
Cắn lui cắn tới: méo cả cằm!

Chắc là ta phải đi mua cối,
Giã bún thành tương: cũng phải cam!

(Ngày 4 tháng 5 năm 2010)




LỜI TÌNH TỰ CÙNG QUÊ HƯƠNG

Chiều công viên chợt mơ về viễn xứ
Ta nhớ người ray rứt, Tháp Bà ơi!
Ngàn năm đứng dẫu vật đổi sao dời,
Vẫn cổ kính trầm ngâm như chứng tích

Một quá khứ huy hoàng đầy oanh liệt
Dân tộc ngươi mất trọn cả giang sơn.
Thần thoại xưa ngươi ấp ủ trong hồn.
Tháp Bà ơi, chính ngươi là lịch sử!

Bên bếp lửa hồn mơ về quê cũ,
Ta nhớ người, giòng sông Cái tươi xinh,
Lác đác tô vài hải đảo hữu tình:
Chốn Bồng lai của giai nhân tài tử.

Rừng dừa kia, cành cong cong đầy ứ,
Trái no tròn, ngọt lịm khách nhàn du.
Gió đưa về, ngươi khẽ hát lời ru:
Dìu vào mộng cặp tình nhân kiều diễm

Cầu Bóng ơi, suốt đời ta lưu luyến.
Tựa mẹ hiền, ngươi đã kể ta nghe
Bao cuộc tình mỗi độ ánh trăng về,
Và những cuộc vượt biên đầy bi thảm.

Ngươi nằm đó như chứng nhân câm lặng:
Bao chuyến đi: tình phụ tử nát tan;
Mẹ đưa con, lau ngấn lệ dâng tràn;
Bế con thơ, vợ tiễn chồng nức nở.

Xa các ngươi, lòng ta luôn nhung nhớ.
Tháp Bà ơi, xin gởi lại mẹ yêu.
Dòng sông xanh, nước tươi mát mĩ miều,
Xin nuôi dưỡng dân tộc ta yêu dấu.

Cầu Bóng ơi, suốt đời ta nung nấu
Ngày trở về trong tái ngộ vui tươi,
Để lại nghe giọng hát tiếng ru hời:
Hết ly biệt, cùng ngươi ôn chuyện cũ.

Hoa Kỳ (1984)


70 Tuổi Tự Vịnh


Giật mình đếm nhẩm: sắp bảy mươi!
Nghĩ lại đời ta: chiếc bách trôi.
Sóng bủa tư bề: chân vẫn đứng;
Mây quàng tám hướng: miệng luôn cười.
Lên voi, xuống chó: bao phen nhỉ?
Lội suối, trèo non: mấy bận rồi?
Chắc hẳn thân này trên bảo bọc.
Ơn thiêng ghi tạc mãi muôn đời.

(Ngày 17 tháng 5 năm 1995)





~~~~ END ~~~~