Độc cư cảm tác

Không ai lận đận như tôi:
Bốn tám tuổi đời, mới được ra riêng.
Đêm thì ngủ được bình yên;
Ngáy to không sợ bị khiêng ra đường.
Bạn cùng chén đũa thân thương;
Nồi, niêu, soong, chảo là phường tri âm.
Cơm canh: cô độc âm thầm;
Tự biên, tự diễn: một mâm, một thầy.
Ra vào bốn bức tường vây;
Soi gương nói chuyện râu mày cho vui.

(Quỳnh Vang độc cô cư sĩ, 8/15/1997)