Quan Phòng hay Ngẫu Nhiên?

Một mục sư người Nga kể câu chuyện sau đây:
Một hôm đang đi trên chuyến vắng tanh, trên toa chỉ có ông và một hành khách khác. Hai người bắt đầu trò chuyện thông thường. Vị mục sư cho người bạn đồng hành biết ông đang phục vụ một nhóm tín hữu.
Vừa nghe nói đến Đức Kitô, như một phản ứng rất tự nhiên, người bạn vô thần liền lên tiếng đả kích tôn giáo thậm tệ, rồi trình bày chủ nghĩa vô thần của mình. Vị mục sư kiên nhẫn lắng nghe và lợi dụng cơ hội để giới thiệu Tin Mừng. Mục sư cũng mở cuốn Kinh Thánh mang theo để đọc vài câu cho người bạn vô thần nghe, nhưng người này vẫn khăng khăng giữ vững lập trường.
Sau khi thảo luận khá lâu và sôi nổi, hai bên thấm mệt nên cùng ngồi thinh lặng. Vị mục sư đứng dậy ra khỏi toa một lúc, nhưng khi quay lại, ông thấy quyển Kinh Thánh đã biến mất. Ngay khi đó người kia tiến lại và nói:
- Tôi đã vất Kinh Thánh của ông, để đừng có ai đọc những lời nhảm nhí ấy nữa.
Vị mục sư chỉ biết yên lặng, chờ xe đến ga và bước xuống.
Vài tháng sau có người lạ mặt tìm đến ông xin chịu rửa tội. Người đó giải thích:
- Câu chuyện tôi nói đây có vẻ vô lý, nhưng thật một trăm phần trăm. Là thợ nề, hôm đó tôi đang xây nhà tại công trường gần đường xe lửa. Khi đoàn xe đi qua, tôi thấy có một cuốn sách từ toa xe bay ra, rơi cách chỗ đứng của tôi vài bước, tôi nhặt lấy và biết đó là cuốn Kinh Thánh.
Vị mục sư hỏi về ngày giờ và địa điểm. Ông nhận ra đó chính là cuốn Kinh Thánh mà người bạn đồng hành vô thần đã vất ra cửa sổ cách đó vài tháng.

******

Câu chuyện trên giúp chúng ta hiểu phần nào sự quan phòng của Chúa. Thiên Chúa không bao giờ đầu hàng bỏ cuộc trước những đối kháng của con người. Ngay cả đến lúc con người tưởng có thể loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, Ngài vẫn đeo đuổi con người, và bằng muôn nghìn cách mà con người không thể lường được, Ngài vẫn thi ân cho con người.
Thánh Vịnh 117 đã diễn tả điều đó khi nói: "Phiến đá người thợ xây loại bỏ, đã trở nên viên đá góc tường."
Thập giá là thể hiện kỳ diệu nhất của tinh yêu quan phòng của Thiên Chúa. Qua những cực hình dã man nhất mà con người bày ra, Thiên Chúa đã biến thành dấu chỉ của tình yêu và phương tiện của ơn cứu độ.
Thua thiệt, mất mát đã trở thành nguồn ơn, sự chết đã trở thành nguồn sống. Có lẽ đó phải là cái nhìn của người có niềm tin. Tin ở sự hiện diện và tình yêu quan phòng của Chúa, chúng ta mới có thể đón nhận mọi biến cố xẩy đến như một ân ban, một cơ may cho một khởi đầu mới tốt đẹp hơn.