Các con là ánh sáng thế gian

Một ngày kia, một em bé đi theo mẹ ra chợ. Từ nhà đến chợ hai mẹ con đi qua một thánh đường nguy nga. Em bé ngước nhìn thánh đường rồi giơ tay chỉ cho mẹ và nói:
- Mẹ xem kìa. cửa kính mấu bám đầy bụi, trông chả đẹp tí nào.
Bà mẹ không nói gì, nhưng lại nắm tay con dẫn vào bên trong thánh đường. Từ bên trong nhìn ra, những cửa kính dơ bẩn xấu xí lại trở nên sáng chói và rực rỡ nhiều mầu sắc tuyệt đẹp.


Em bé ngạc nhiên mở to đôi mắt nhìn những cửa kính mầu diễn tả nhiều hình ảnh rất hấp dẫn. Em thích thú đặc biệt khi ngắm nhìn hình ảnh các vị thánh trên cửa kính sau bàn thờ đang rực rỡ chói loà nhờ ánh mặt trời chiếu thẳng qua. Và sau được mẹ giải thích vắn tắt về từng vị thánh ấy.

Vài ngày sau, trong một lớp giáo lý, tình cờ cô giáo hỏi:
- Các em có biết trở nên thánh có nghĩa là gì không?
Không ai trong lớp biết câu trả lời cả. Em bé ngày hôm kia được mẹ dẫn vào nhà thờ đã đưa tay lên và nói:
- Thưa cô, muốn nên thánh thì hãy cho ánh sáng mặt trời chiếu qua.

~~~~

Phải, những vị thánh là những người được ánh mặt trời chiếu qua. Đức Kitô là mặt trời công chính, đã đến để xua tan bóng đêm sự chết. Ai tiếp nhận ánh sáng ấy thì sẽ được toả sáng nhiều mầu sắc ân sủng, đồng thời cũng dãi toả sự sáng ấy ra cho khắp mọi người chúng quanh. “Ánh sáng của các con phải chiếu toả ra để thiên hạ xem thấy việc lành của chúng con làm mà ngợi khen Cha các con ở trên trời.”
Mỗi một người chúng ta cũng hãy là những tấm gương màu mà ánh sáng ân sủng của Thiên Chúa sẽ xuyên qua và trải rộng xuống nhân thế.