Đêm Giáng Sinh Trên Miền Bắc Cực

Một thương gia Công Giáo người Đức đi lên miền Bắc Cực vào thời gian đạo Công Giáo ở đây bị cấm đoán. Vì công việc làm ăn, ông phải lưu lại đó suốt mùa Giáng Sinh.

Biết ông là người Công Giáo, một gia đình đã mời ông đến nhà để cầu nguyện lén lút cùng với họ vào đêm Giáng Sinh. Trong đêm tối lạnh buốt, tại nhà vị bô lão thất tuần, họ quây quần quanh chiếc bàn nhỏ. Đúng nửa đêm họ cùng nhau cầu nguyện.

Sau lời chào chúc bình an, lời nguyện và bài Kinh Thánh, ông lão kéo ngăn bàn và lấy ra một hộp nhỏ. Trong hộp có một khăn thánh đã úa vàng theo thời gian.

Vừa nâng chiếc khăn lên, ông già vừa run run cất giọng nói:

- Cách đây 50 năm, thánh lễ Giáng Sinh cuối cùng trên mảnh đất chúng ta đang sống đã được dâng trên khăn thánh này. Lúc ấy tôi là một thanh niên giúp lễ. Đây là vật duy nhất còn lại khi ngôi thánh đường bị thiêu huỷ. Mình Thánh và Máu Thánh Chúa Giêsu đã ngự trên khăn này.

Sau khi nghe những lời ấy, mọi người quì gối và ông lão dâng lời cầu nguyện:

- Lạy Chúa, xin cho chúng con được tự do. Xin gởi đến cho chúng con các linh mục, để chúng con lại được phúc mừng lễ Chúa Giáng Sinh, để chúng con lại được dự phần vào Mình và Máu Chúa.

Người thương gia bồi hồi cảm động. Ông khao khát lãnh nhận Thánh Thể, một sự khao khát mà trước đây ông chưa hề có, cho dù ông vẫn đến nhà thờ dự lễ hằng ngày.

*

*                 *

Có bao giờ chúng ta cảm thấy thiếu vắng khi phải xa bàn tiệc thánh như những người trong câu truyện trên chăng?

Được tham dự Thánh Lễ, được đón nhận Mình Thánh thường xuyên, có lẽ ít khi chúng ta có được lòng khao khát Chúa. Hơn nữa, vì quá quen, chúng ta còn thấy nhàm chán, hoặc qua loa chiếu lệ.

Chỉ khi nào lâm hoàn cảnh thiếu thốn thực sự, không Thánh Lễ, không Thánh Thể, chúng ta mới hiểu được phần nào ý nghĩa của lời Chúa: "Thịt Ta thật là của ăn, Máu Ta thật là của uống. Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta sẽ ở trong ta và Ta ở trong người ấy."