CÁI RĂNG SẮP RỤNG

Cũng tại cái răng đau mà hồi hôm giờ hắn mất ăn mất ngủ. Lý do đầu hôm vợ làm thịt gà bảo kho mai ăn. Hắn nghĩ cái răng cửa trồi đầu làm sao nhá được gà? Thế là khuya dậy hắn bèn bày tỏ nỗi niềm...

Cái răng cửa hàm dưới là anh em sinh đôi với cái răng rụng hồi năm ngoái lúc nhai ổ bánh mì trên đường đi tập thể dục bên nhà anh K. Ngân về. Nay cái còn lại đang "hấp hối", chỉ cần lắc lư qua lại vài lần là nhổ lên dễ dàng như cái trụ rào. Nhưng hắn còn tiếc vì nó là cái răng "ăn nói"...

"Răng tóc là gốc con người", tội nghiệp cái răng cửa đã bao năm vào sinh ra tử với hắn. Ăn cùng ăn, ngủ cùng ngủ, cùng đau cùng nhức cùng tức cùng tối (cắn răng) ...đôi lúc đánh bò cạp vì môi hở. Hễ hắn ăn gì thì răng ăn nấy, ngon nhờ dở chịu, lạnh thì ê mà nóng thì nhổm. Nghĩ mà tội nghiệp vì hắn đã lạm dụng cái răng này quá sức, nào khui nắp ken, nào xé niệc bò, nào làm bia đỡ đạn cho cái lưỡi mà đôi lúc cắn nhầm phải cũng bởi tội "lừa gạt" xương cá trật "chìa". Nhưng răng gãy chứ lưỡi hắn chẳng sao...Tội nghiệp!

Cặp song sinh răng cửa hàm dưới từng hứng chịu bao đắng cay chua chát ngọt nhạt nuôi hắn mà nay sắp lìa trần! chẳng biết cái trước có còn nằm trong vườn huỳnh đàn đặng nay mai cái này ra ở với nó như hồi còn ở với hắn không nữa. Từ ngày cái răng sinh đôi rụng, cái còn lại lệch hẳn sang bên thế chỗ. Thế nhưng, cơm vẫn rơi nước vẫn rớt chứ không cản được như hồi còn đủ. Hắn bắt cái răng còn lại làm việc cật lực với cọng rau muống, với miếng dưa leo, hoặc gặm trái bắp luộc...nhừ tử! Tội nghiệp cái răng đã 1 lần vấp phải đá lát đường làm lung lay, máu chảy, tưởng gãy hai hồi đó. Sáng nào ngủ dậy hắn cũng chải muối cho cái răng lung lay hồi phục nhờ vôi bám. Lưỡi hắn cứ theo "an ủi" cái răng va đá. Vậy mà thời gian sau cộm lưỡi, hắn lấy tay cạy lớp vôi trốc trống chân răng. Hắn lại le lưỡi đẩy đưa khiến chân răng dần dần bám lớp khác để giữ...

Bỗng mấy bữa nay nó trồi đầu nhổm đít chả rõ nguyên do. Nhức chẳng nhức, nhưng đau sau mỗi lúc ăn thì răng hắn còn đau. Đưa tay đẩy thì nó nghiêng vào họng khoảng 3 chục độ ló ra lớp vôi vàng khè như ciment trám trụ rào... Bữa nào cũng vậy, hễ ăn xong là hắn kiểm tra "còn mất" cái răng chỉ còn bám tí thịt. Cái răng đứng miệng vực của cái rụng chực rơi. Cho nên hắn thường xuyên đưa lưỡi kiểm tra là vậy. Nhớ ngày xưa sau 75 đã 1 lần nhậu say, hắn thè lưỡi sờ cục chì trám răng hàm bên trong đã nuốt vào bụng mà nào hắn hay. Cái răng tuy đã lấy gân máu, nhưng sau đó vẫn đau nên hắn nhổ phứt. Giờ răng hắn chỉ còn vài cái làm cảnh và cản gió máy. Nếu nay mai ra đi cái nữa thì miệng hắn trông hở hang lắm! Không biết có nên trồng răng để "ăn nói" với bà con thêm vài năm? hay bỏ trống để "hề hề" ngạo nghễ với đời, vì chả còn gì để mất!!

Hôm qua nhìn 2 con chó nhai xương giòn tan làm hắn bắt thèm. Lại nhớ thời răng nhai đá lạnh, gặm ổi chua mỗi khi đi học về, hoặc sau này nhơi bắp đá mà có sá gì. Năm học lớp nhì (lớp 2) bị thằng bạn cho ăn thoi vào răng cửa cũng chửa sao cơ mà...Đúng là: "Già trẻ bằng nhau, trẻ ham làm giàu già tưởng miếng ăn"...hichic

29/07 lễ kính thánh Matta. Chúc mừng quý bà bổn mạng NC 67
~~~~~~~~~~~~~~~