Bình an hay bình yên?

Bình an, (chữ Hán) hay bình yên (chữ Nôm) tuy có chữ Hán giống nhau, nhưng nghĩa tiếng Việt có một chút khác nhau. Ghi chú: Bằng 平凭: chữ Nôm có nghĩa là phẳng, không gồ ghề.

 Bình an:  lòng an tịnh, không bị khuấy động trong lòng.

Bình yên, bằng yên, bằng an: gặp sự lành (tđ Lm. Trần Văn Kiệm), không có nghịch cảnh, những biến cố bên ngoài làm cho cuộc sống bị khuấy động. Chúc lên đường bình yên ...

 Từ ngoại quốc: Peace (Anh), Paix (Pháp), Pax (La Tinh), Paz (Tây Ban Nha), ... đều có nghĩa cho cả hai nhóm chữ trên. Nên dịch lời nguyện thứ nhất đọc sau kinh Lạy Cha trong Thánh lễ như sau:

 "Lạy Chúa , xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được bằng yên. Nhờ Chúa rộng lòng thương cứu giúp, chúng con sẽ luôn luôn thoát khỏi tội lỗi và được an toàn khỏi mọi biến loạn, đang khi chúng con mong đợi niềm hy vọng hồng phúc,và ngày trở lại của Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ chúng con" vì những chữ tiếp theo chữ bằng yên (bình yên) diễn tả tình trạng không không có nghịch cảnh hay những biến cố bên ngoài làm cho cuộc sống bị khuấy động, an toàn khỏi mọi biến loạn.

 Còn chữ Pax trong lời nguyện thứ hai tiếp theo đó thì dịch như sau: Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã nói với các Tông đồ rằng:"Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con". Xin đừng chấp tội chúng con,nhưng xin nhìn đến đức tin của Hội Thánh Chúa; xin đoái thương ban cho Hội Thánh được bình yên (không bị bách hại, tấn công, ...)  và hợp nhất theo thánh ý Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.

 Cũng theo dòng phân tách trên thì khi một giáo dân xin lễ, họ đều xin lễ "bằng yên" cho gia đình, cho cá nhân không có những chuyện bất như ý xảy ra như bịnh tật, thất nghiệp, thi rớt, tai nạn chứ ít khi nghĩ đến và xin lễ "bình an" cho tâm hồn. Các linh mục nên để ý và sửa lại cách dùng chữ khi rao ý lễ.

Xem thêm bài của cha Huỳnh Trụ: http://giaophannhatrang.org/index.php?nv=news&op=Tu-Vung-Cong-Giao-VN/Binh-an-Hoa-Binh-Lm-Stephano-Huynh-Tru-3738

(2013)


Thăm nhà thương... bị mời về! - Niềm vui tuyệt đối
Khi còn làm tuyên úy tại St. Barnabas Medical Center, Livingston, NJ (1997-2004), tôi trực 24/24 ba ngày một tuần. Nhiều lúc, trời tuyết rơi mạnh, nghe máy nhắn tin réo, hai ba giờ sáng, cũng phải dậy, mặc y phục bệnh viện, đeo thẻ nhân viên, đi giày cho ấm, xuống bãi đậu xe, quét lớp tuyết chung quanh xe (dày hay mỏng tùy hên xui), nổ máy xe, chờ cho nóng 1 chút, lái xe qua nhà thương bên kia đường, vào nhà thương, tìm phòng, gặp bệnh nhân, xức dầu rồi ... ra về, leo lên giường, cố dỗ giấc ngủ, ....

Kể ra cho dài để thấy rằng bị kêu đi giữa đêm thật là phức tạp.

Và đã có trên một lần, bị từ chối xức dầu ...

Lần thứ nhất, người xin xức dầu là chính bệnh nhân. Nhưng khi đến thì người nhà ... không muốn!?

Lần thứ hai, người xin xức dầu là người nhà. Khi đến, bệnh nhân thấy tuyên úy, tự nhiên đâm ra sợ chết: không cho xức dầu!

Lần thứ ba, người xin xức dầu là y tá trực. Họ thấy bệnh nhân nguy cập nên gọi tuyên úy. Đến nơi, cả người nhà lẫn bệnh nhân không cho xức! Bèn nói với y tá lần sau nhớ hỏi ý kiến gia đình cẩn thận.

Và đã có lần thứ bốn: Bệnh nhân thuộc đạo Tin lành, đến nơi mới biết và lại ra về!

Trong tất cả những trường hợp đó, tôi đã cố gắng noi gương thánh Phanxicô Khó Khăn với niềm vui tuyệt đối của ngài dù khi bị anh em trong dòng hất hủi, xua đuổi.

Và như thế tôi về lại nhà trong lòng vẫn BÌNH AN. Chỉ lo làm sao ngủ lại được!


~~~~~~~~~~~~~~~