Lai rai 2 ...

  1. Thăm nhà thương... bị mời về!

    Trong bài trước tôi có kể chuyện đi nhà thương thăm kẻ liệt đúng lúc... Đi để khỏi họp!

    Hôm nay xin kể vài lần đi xức dầu không đúng người ...mà cũng không đúng lúc: 1, 2 giờ sáng!

    Lần thứ nhất, tuyết rơi. Phiên tôi trực tại bệnh viện St. Barnabas, Livingston, NJ. Y tá gọi tôi vào xức dầu, dĩ nhiên cho người hấp hối.

    Ra bãi đậu xe (ở chung cư không có gara), tôi hì hục quét tuyết. May mà tuyết mới rơi. Chạy xe vào bệnh viện. Lên lầu 7. Gặp y tá người Philippines. Cô ấy chỉ số phòng. Tôi bước vào. Bệnh nhân còn tỉnh, hỏi sao tôi vào đây. Tôi nói là y tá trực gọi. Bệnh nhân nói tôi chưa cần xức dầu vì chưa chết!!! Thế là phải ra về.

    Hóa ra cô y tá người Phi mộ đạo, thấy người ta yếu đi nên lật đật gọi cha đến. Tôi dặn cô ấy lần sau phải hỏi ý kiến bệnh nhân rõ ràng. Hay ít ra là người nhà. Tôi ra về, lòng bình an.

    Lần khác, tôi được người nhà gọi vào. Đến nơi, lại một lần nữa, bệnh nhân từ chối. Tôi ra về, trời đang đổ tuyết lúc 4 giớ sáng. Không ngủ lại được. Lòng vẫn bình yên.

    Lại một lần khác: lúc 2 giờ sáng. Trời quang! Y tá gọi vì bệnh nhân hôn mê. Người nhà bệnh nhân, không sùng đạo cho lắm, nên từ chối không để tôi xức dầu ... Chỉ còn cách cầu nguyện cho người ấy được ơn chết lành. Ra về, lòng vẫn bình yên. 
  2. Đời tỵ nạn
    Có rất nhiều chuyện kể về đời tỵ nạn. Sách vở về đề tài nầy cũng đã quá đủ. Tôi chỉ đơn cử một chi tiết độc đáo trong lịch sử tỵ nạn của người Việt sau 1975.
    Tại Phi Luật Tân, người tỵ nạn Việt Nam được sắp xếp hồ sơ theo con số người trong thuyền và nơi cập bến và được gọi là nhóm. Tôi thuộc "group 14 Manila": 14 người trên chiếc thuyền từ Nha Trang và được tàu cá kéo về cập bến tại hải cảng Manila, thủ đô của Phi Luật Tân, vào ngày 18 tháng 6 năm 1983 (sau 5 ngày trên Thái Bình Dương). Tại đây tôi gặp anh Võ Thành Tứ, chủng sinh Long Xuyên, thuộc "Nhóm 17 Tàu Ngầm" (Group 17 Submarine).
    Chuyện là khi ở trên biển, trời đã về chiều, họ thấy một chiếc tàu thật to đàng xa. Tài công liền quay lái về hướng đó. Thế là cả tàu cả ghe đều tăng tốc để cho kịp vớt số người trên vì nghe tin bão sắp đến. Bỗng nhiên, từ dưới mặt biển nổi lên một con cá voi khổng lồ ... Tài công vội quay mũi ghe lại và dọt lẹ! 5 phút sau, quay lại xem thì hóa ra là một chiếc tàu ngầm. Thở phào, họ dừng ghe lại và cuối cùng thì 17 người được vào tàu ngầm. Vị thuyền trưởng nói với họ là qua kính quan sát, họ đã thấy chiếc ghe và đã điện đàm với chiếc tàu lớn (cũng là của Hoa Kỳ) để xin vớt số người tỵ nạn đó. Đúng là hi hữu vì chưa có ai gặp cảnh nầy cả!
    (BC: Hi: hiếm thấy, hiếm có (Vật dĩ hi vi quý: vật hiếm thì quý!
     
  3. You pay the rent - Năm 2011, về làm cha xứ St. Vincent de Paul, Bayonne, NJ. Bão Irene đổ vào New Jersey tối 27/8/2011. Đây là cơn bão tốn kém thứ 7 trong lịch sử Hurricane Mỹ: 13 tỉ rưỡi đôla. Vì đã biết trong nhà thờ có một chỗ dột lớn, cuối nhà thờ ngay phía trên tượng thánh Giuđa (Saint Jude), bổn mạng phù trợ các trường hợp tuyệt vọng, nên sau thánh lễ chiều thứ Bảy, tôi đến trước tượng thánh nhân và trịnh trọng "phán":

    - Này, con là cha xứ ở đây. Nếu tối nay trên đầu ngài bị dột nặng thì ngày mai sẽ ... khiêng ngài  vào phòng thánh! You pay the rent! Phải trả tiền trọ hàng tháng chứ!

    Giữa đêm, khi cơn bão con đang mạnh, tôi  cũng phải gồng mình ra nhà thờ để xem ra sao. Kỳ lạ thay! Có 6, 7 chỗ dột nhẹ nhưng phía trên tượng thánh Giuda, tuyệt khô ráo! Tôi đến cảm ơn thánh nhân đã nghe lời tôi xin. Nhưng cũng quên không "đá giò lái" một câu:

    - Ông khôn thật! Không dám cho dột trên đầu mà lại cho dột nhẹ mấy chỗ khác! Không sao! Sẽ không khiêng đi đâu hết! Amen.

  4. Thánh Têrêsa bị la!

    Ngày 18/10/1997  tôi từ Paris đi Lisieux là thành phố của thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, mà tôi gọi là 'Chị Mười'. Sau khi thăm viếng những nơi đáng thăm của chị, tôi về lại Paris trên chuyến xe lửa. Sau đó tôi bắt xe lửa hầm để về nhà các cha hội Thừa Sai Paris (Missions Etrangères de Paris, MEP). Vì là chiều thứ Sáu nên các toa xe chật ních người. Tôi cũng đã cảnh giác để cái ví trong túi quần dưới gói thuốc lá. Xe sắp chuyển bánh, bỗng có 2 người gốc Ả-rập chui vào rồi lại chui ra, vừa kịp không bị cửa toa kẹp lại. Tôi bỗng đưa tay vào túi thì ôi thôi, cái ví không cánh mà bay, gói thuốc là vẫn còn trong túi. Thì ra, khi họ lách vào, tôi bị đẩy hơi mạnh nên phải dùng hai tay để giữ lấy xà ngang trên đầu. Đó là giây phút "định mệnh!".

    Về nhà nghĩ lại, tôi đem hình chị Mười ra và trách:

    - Chị Mười ơi, đi thăm chị cả ngày mà chị trả công như vầy hả????

  5. Ai cần hơn ai? Tại St. Vincent, trước lễ Giáng Sinh người ta đem các thực phẩm để trong tiền sảnh nhà thờ rồi sẽ được đem vào trong phòng thánh cất tạm. Có người trong ban tiếp tân (usher) nói với tôi:
    - Thưa cha, nên đem các bị thực phẩm vào phòng thánh ngay, kẻo có người vào lấy trộm.
    Một cách điềm đạm và không suy nghĩ, tôi trả lời:
    - Nếu có ai lấy thì điều đó có nghĩa là họ đang cần thức ăn.
    Ai cần hơn ai? Để cho kẻ đói chết vì đói trong khi vẫn giữ khư khư thức ăn cho những người chưa đến nỗi ...!
  6. Khi không làm được việc gì thì Chúa sẽ gởi người đến giúp
    Tôi học biết cũng khá nhiều việc ... và học cũng khá ... Ngay cả chuyện sửa máy vi tính tôi cũng làm được. Tôi còn ra chợ trời mua đồ về lắp hẳn một cái máy vi tính để bàn (desktop computer) dù chưa bao giờ đi học một lớp computer nào. Năm 1984, ki mới qua Mỹ tôi đã biết lấy loa computer ráp vào điện thoại nhà làm thành một cái loa ngoài. Lúc đó điện thoại nhà chưa có cái này. Mấy năm sau mới có loa nhờ cắm vào điện để có điện thoại mẹ bồng con (remote handheld phone).
    Vậy mà khi mở nắp xe hơi ra là tôi mù tịt! Chỉ biết đi tìm người sửa giúp.
    Còn chuyện khai thuế: 30 năm ở bên Mỹ, khi cầm tờ giấy khai thuế, tôi có cảm tưởng như lạc vào một khu rừng âm u, không có lối ra! Dù ngày xưa mình cũng thuộc loại giỏi toán trong lớp. Bây giờ đang ở VN mà hàng năm, vẫn phải nhờ người "ở bển" khai giùm.

    Tôi nghiệm ra rằng: Chúa muốn cho tôi sống khiêm nhường, không phải cái gì cũng làm được, dù là dân thợ độ lâu năm. Và luôn biết ơn Chúa đã lo liệu ... kiếm người giúp cho kẻ khù khờ!

-------------------còn tiếp.

Anh dại lắm: vì một ông cha mà mất linh hồn! 1979: giúp xứ Chợ Mới ...
Niềm vui tuyệt đối Khi còn làm tuyên úy tại St. Barnabas Medical Center, Livingston, NJ: bị từ chối 2 lần lúc 2 giờ sáng, trời tuyết rơi ...
Đường trong máu: 140gr. cho đến 150gr. Một ngày tháng 7 năm 2013, tôi bị chuột rút. Xin cho lượng đường trong máu: 150 giống như xăng xe hơi: regular plus super ... 1 tuần sau đó (22/7) bác sĩ nói: từ 140 đến 150: chấp nhận được! Cám ơn Chúa!
Kẹt giữa Giám mục và giáo dân Năm 2006 từ nhà của bác sĩ Hòa và phu nhân là Thúy tại Montpellier, Pháp, lên Paris dự cuộc "HN Về Nguồn" tri ân các ân sư người Pháp còn sống cũng như đã qua đời, một lòng tận tụy trong sứ mạng truyền giáo tại Việt Nam cũng như giáo dục các linh mục tương lai, tôi ngồi ở giữa Đức Cha Linh và Khang. Cả hai đều có tấm thân khá lớn. "Linh mục ở giữa Giám mục và giáo dân: không chết vì nghẹt thở là may lắm rồi."
Truyện tai nạn
- Bom: đi lạc giữa đường ống - 1950
- Bom: con rắn trong hố 1950
- Nhảy cây dừa 1980
Những chuyện tiếu lâm tại bệnh viện
Tiếng rao hàng phản động
Sau 75, ĐCV SB có hợp tác với dòng MTG Quy Nhơn tại Thanh Hải lãnh cá ... ươn từ bến cá Cù Lao về phơi khô rồi giao lại cho hợp tác xã để lãnh gạo theo chỉ tiêu, "tươi 5 khô 1". Tôi là tiểu chủ nhiệm nên có nhiệm vụ đạp xe ba gác xuống bến cá để lãnh. Vì là dân nửa Bóng nửa Bà (Tháp Bà), quen nhiều người dưới đó nên lãnh cá có phần thuận lợi. Cà kê dê ngỗng ... bây giờ vào đề chính:
Ở bến cá, có một anh Tàu Chệt (xin lỗi, dùng chữ đúng như thời đó) từ Nha Trang qua bán bánh tiêu. Anh nầy có cái câu ra hàng thật độc đáo:
"Bánh tiêu lây a! Càng lóng càng ngon! Càng ngon càng ăn! Càng ăn càng lóng a! .." Nếu chỉ rao như thế thì chẳng nói làm gì. Đàng này, mỗi khi có người vượt biên từ Xóm Bóng, thì ngay ngày hôm sau anh ta rao:
" Bánh tiêu lây a! Càng ăn càng li!Càng li càng bắt! Càng bắt càng li a!" Rao được mấy ngày, anh bị công an sờ gáy! Sờ thôi! Vì sau đó nghe đâu anh đi theo diện bán chính thức năm 1979!

Những chuyện chưa kể
Chợ Đông Ba 1967 Cô bán hàng ngoa ngoắt!
Tai nạn xe tại Seadrift 2005: Xe lật ...
Tại Texas (1/1/2004 - 31/12/2006) - 4 lần bị cảnh sát dừng xe: chạy nhanh quá - không bị phạt
Tai nạn tại Houston - 2009 - Quẹo trái sai - xe của Khang - Cảnh sát cho giấy phạt tên là Pope!
Học tiếng Anh: Con vịt ở với con gà riết rồi cũng ... gáy được! (Hiền Râu RIP)
Florida: 1987 Mất máy chụp hình trước Walt Disney Land
Tính lịch bằng một ngón tay Năm 1959, tôi lên 10 tuổi, học lớp Nhì (lớp 4) trường La San Cù Lao. Không biết cơ duyên nào làm cho tôi nghĩ ra cách tính ngày trong tuần qua một ngón tay. Đại khái thì cách thức như sau:
Ngày thứ 1 của tháng được chỉ như trong hình. Chú ý: ngày 1 của tháng 1 và 10 thì giống nhau; cũng vậy, tháng 4 và 7, tháng 9 và 12, tháng 2, 3 và 11. Cũng cần để ý khi đếm là các tháng 1, 3, 5, 7, 8, 10, 12 có 31 ngày; tháng 4, 6, 9, 11: 30 ngày; tháng 2 có 28 ngày và năm nhuận thì có 29 ngày. Năm nhuận: chia chẵn cho 4 (2016, 2020, ...)
Chúa Nhật năm 2013 nằm ở ngấn tháng 9 & 12. Khi đến năm nhuận thì nhảy một ngấn. Như thế CN của năm 2016 nằm ở ngấn tháng 5 (sau ngày 29 tháng 2).
Từ đó đến nay tôi tìm cách "truyền nghề" cho những ai thích thú nhưng chỉ hoài công vì họ thấy hơi rắc rối. Vả lại, thời đại bây giờ, với máy tính và điện thoại di động, ngay cả lịch treo tường cũng không cần thiết, huống chi cái ngón tay của tôi! Thế là "thất truyền"!