Vọng 1 B (nhiều bài)

1.Tỉnh và thức

Có một người lính đến phiên gác đem theo 1 chai rượu để uống vì trời lạnh. Anh ta uống hơi nhiều nên ngà ngà. Người sĩ quan đến kiểm soát trạm gác của anh, ngửi thấy chung quanh người nặc mùi rượu. Ông ta liền la lên: “Sao mầy gác mà uống rượu?” “Dạ thưa sĩ quan, em uống rượu nhưng em đâu có ngủ!” “Mày không ngủ, mày còn thức nhưng mày không tỉnh” Gác thì phải vừa thức vừa tỉnh chứ!
Chúng ta đang sống nghĩa là con tim của chúng ta đang đập và như thế, chúng ta đang thức, vì nếu chúng ta ngủ thì điều đó có nghĩa là chúng ta đang hôn mê, không biết, không nghe, không thấy gì chung quanh hết. Đây là trạng thái thức của tâm hồn cũng như một người có khả năng “tỉnh ngủ” nghĩa là đã nhắm mắt, đã đi vào trạng thái “ngủ” nhưng vẫn nhạy bén với những gì xảy ra chung quanh, nhất là tiếng động, dù là tiếng rúc rich của con chuột lắt ở dưới nhà bếp!
Điều mà Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta hôm nay là hãy tỉnh thức, dù thể xác có ngủ thì tinh thần vẫn luôn tỉnh, nghĩa là luôn luôn ở trong trạng thái nhạy bén với những điều đang xảy ra trong cuộc sống.
Những điều đó là gì?
Đó là việc mỗi lần thức dậy chúng ta ý thức được ơn Chúa “đã cho phần xác con đêm hôm nay được mọi sự lành” và biết trân trọng một cách trọn vẹn mỗi khoảnh khắc của cuộc sống. Rồi trong ngày chúng ta luôn ý thức về lời nói và hành động của bản thân, sống với thái độ biết ơn và lòng từ bi, biết lắng nghe hơn là nói, tránh lên án người khác, cười nhiều hơn là nhăn mặt.
Mỗi ngày, ở nhà khi đọc kinh sáng tối hoặc trong thánh lễ hoặc trước khi dùng bữa, chúng ta cầu xin Chúa trong kinh Lạy Cha: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ”, nghĩa là xin Chúa giúp chúng ta luôn tỉnh thức trước những cơn cám dỗ: biết rõ những cám dỗ đó là gì, thuộc loại nào: ham ăn, ham uống, đam mê nhục dục, keo kiệt với người cùng khổ, thích lên án, xét đoán người ta, ganh tị với người “có vẻ” may mắn hơn mình, tài giỏi hơn minh, làm biếng tham dự thánh lễ, lãnh nhận bí tích Giải tội thường xuyên, vv…
Và hơn nữa để biết khi nào những cám dỗ đó sẽ đến như người lính canh tỉnh thức luôn để biết rõ khi nào quân địch xâm nhập để tấn công. Biết thời điểm cám dỗ sẽ giúp ta chuẩn bị kỹ càng và hiệu quả qua sự siêng năng cầu nguyện.
Khi tâm hồn trong trạng thái ngủ mê trong đêm tối tội lỗi, sẽ đánh mất trạng thái thức tỉnh trong ánh sáng của Thiên Chúa. Khi ông chủ đi vắng, nếu thiếu thức tỉnh, chúng ta sẽ rơi vào tình trạng như dân Chúa xưa: “ Tất cả chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc làm chúng con khác nào chiếc áo dơ. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió cuốn chúng con.” ( Is 64:5)
Nói cách khác, thể xác thì sống mà tâm hồn để ngỏ cho sự dữ xâm nhập vào làm chủ. Không khác gì ngủ mà không tỉnh táo, không biết được giờ nào Chúa sẽ đến thăm ta. Chúa đến thăm ta không chỉ trong giờ sau hết của mỗi người mà còn trong từng giây phút của cuộc sống.
Phải, Chúa hằng đến thăm ta dưới nhiều cách thế, dưới nhiều hình trạng.
Chúa đến thăm ta trong hình bánh và rượu. Đây là cách thế Chúa thăm ta rõ ràng nhất và gần gũi nhất vì Chúa đến tận sâu thẳm cõi lòng ta.
Chúa cũng đến thăm ta qua những người chúng ta gặp, chúng ta sinh hoạt: hàng xóm, bạn bè trong quán café, người bán hàng dưới chợ, ông bác sĩ chích thuốc, người vô gia cư, người bán vé số từ nơi xa …
Chúa cũng đến thăm ta qua những biến cố xảy đến cho ta và chung quanh ta. Nhất là khi ta chịu đau khổ vì bệnh tật, Chúa đến thăm ta để bổ sức và chữa lành cho ta. Khi ta buồn phiền, Chúa đến an ủi ta. Khi ta giận dữ Chúa đến thoa dịu ta. Vv…
Mùa Vọng năm nay chúng ta hãy ý thức lời nhắn nhủ mang tính cảnh cáo của Chúa Giêsu. Hãy tỉnh thức! Và cách thế tốt nhất để tỉnh thức là cầu nguyện, nghĩa là để cho cái điện thoại di động của tâm hồn mình luôn trong trạng thái mở mạng nối kết với Thiên Chúa. Như thế chúng ta sẽ không bao giờ bỏ qua một cú gọi hay ít là nhắn tin của Chúa. Hãy tỉnh thức, hãy thức và hãy tỉnh. Amen. 2. Cứ tà tà
Chưa vội hối cải
Có một cuộc họp khoáng đại trong vương quốc quỷ dữ. Tên quỷ vương nói với bè lũ:
- Các người hãy tìm cho ra chiến thuật lôi kéo con người xa khỏi Thiên Chúa. Tìm đủ cách để con người không còn tin vào Chúa nữa.
Quỷ thứ nhất:
- Thưa quỷ vương, cứ bảo người ta là không có hỏa ngục. Cứ sống ăn chơi thỏa thích, hoang dâm vô độ đi.
Quỷ vương phán:
- Không thành công vì chúng nó sẽ tự hỏi: vậy thì người tốt và người xấu giống nhau à? Phải có hỏa ngục và thiên đàng chứ!
Quỷ thứ hai:
- Cứ bảo chúng là có hỏa ngục, có thiên đàng và Chúa là đấng thẩm phán nhân từ nên cứ thoải mái phạm tội, Cứ phạm rồi đi xưng tội là xong.
Quỷ vương:
- Cũng không xong vì họ sẽ ý thức được tình thương của Chúa nên sẽ không lạm dụng mà phạm tội.
Quỷ thứ ba rụt rè thưa:
- Thưa quỷ vương, cứ bảo chúng nó là có thiên đàng, hỏa ngục và Chúa nhân từ hay tha thứ. Và cứ phạm tội thoải mái nhưng không vội hối cải ngay. Cứ hưởng thụ đi. Thời giờ còn nhiều lắm. Cứ tà tà mà sống. Chưa cần hối cải ngay.
Quỷ vương đập bàn và khen: thật là diệu kế.
Nghe thế, quỉ sư phụ đứng lên: “Hay! Hay lắm! Tất cả bọn bay lập tức lên trần gian thi hành ngay kế hoạch đó.”

Để phá vỡ kế hoạch của Satan, Chúa Giêsu đã cho chúng ta một phương thế là: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.”
Trong đoạn Tin Mừng của thánh Máccô( Mc 13: 33-37),Chúa Giêsu đã ba lần nhắc đi nhắc lại: phải canh thức.
Trước tiên Chúa Giêsu bảo: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.”Đó là lời cảnh tỉnh riêng cho các môn đệ và cũng cho mỗi người chúng ta biết rằng không ai biết số phận của mình sẽ xảy đến lúc nào; cho nên chúng ta phải coi chừng và phải tỉnh thức. Hai công việc ấy chúng ta có thể gộp lại thành canh thức.
Tiếp đến, Chúa Giêsu đưa ra một ví dụ: “Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức, Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ.” Đây cũng là một lời cảnh tỉnh đối với những thành phần trong Giáo Hội trần thế ý thức về ngày cánh chung của nhân loại. Và lần thứ ba, như một lời truyền dạy cho mỗi người Kitô hữu và cho cả Giáo hội có nhiệm vụ phải kêu gọi mọi người canh thức: “ Điều Thầy nói với anh em đây, cũng nói với hết thảy mọi người là : phải canh thức.”

Đầy tớ của người kia thì nhiều. Ông chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức. Đó cũng là nhiệm vụ của những thành phần trong Giáo hội, đặc biệt là người giữ cửa.
Chúng ta phải canh thức về cuộc sống riêng của mỗi người và cuộc sống của Giáo Hội cho đến ngày Chúa đến lần thứ hai. Nhưng canh thức là gì? Tại sao phải canh thức?
Canh thức là không sao nhãng mục đích vì thói quen nhàm chán. Canh thức là chú ý nghe ngóng trong đợi chờ và sẵn sàng. Canh thức là sống trong ánh sáng để khỏi rơi vào bóng tối là tội lỗi. Bóng tối là biểu hiện cho những gì không phù hợp với ý muốn của Thiên Chúa, là môi trường đem con người chống lại ánh sáng thức tỉnh của Thiên Chúa, là những thử thách, những cạm bẫy làm chúng ta sa chước cám dỗ như thánh Phaolô đã nhắc nhở tín hữu Rôma: “ Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đảng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thỏa mãn các dục vọng.”( Rm 13: 11-14)
Canh thức là ở trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, tích cực hành động trong việc canh phòng kẻ trộm đến bất cứ lúc nào để bảo toàn gia sản của ông chủ đã giao, là hướng về cứu cánh. Kẻ trộm luôn rình rập những lúc sơ hở, mất cảnh giác để hành động. Khi kẻ trộm đã đào được ngạch, khoét được vách thi tài sản của ông chủ sẽ bị tổn hại. Cũng thế, khi chúng ta sao nhãng, không canh thức là lúc chúng ta để cho kẻ thù là tội lỗi, đam mê xâm nhập để lấy đi những gì Thiên Chúa đã giao cho chúng ta gìn giữ, đó là đức tin. Chúng ta không còn là những đầy tớ trung thành và đáng tin tưởng của ông chủ, khi chúng ta không bảo toàn được những gì ông chủ giao phó.
Phải canh thức vì không biết khi nào thời ấy đến, không biết khi nào chủ nhà trở lại, vì để bảo vệ gia sản tài sản ông chủ giao, vì đó là ý muốn, là mệnh lệnh của ông chủ. Thực hành ý muốn và mệnh lệnh của ông chủ chứng tỏ là những đầy tớ trung thành. Cuộc sống của mỗi người là sự giằng co giữa tốt và xấu , giữa thiện và ác, giữa “cái tôi muốn làm, tôi lại không làm, giữa cái không muốn làm, tôi lại làm”, đó chính là sự yếu đuối của con người; vì thế, để có thể làm theo ý Thiên Chúa và không theo dục vọng của con người thì buộc chúng ta phải coi chừng và tỉnh thức trong tinh thần tuân phục theo thánh ý Thiên Chúa.
Canh thức không phải bằng thái độ thụ động ngồi chờ, nhưng bằng thái độ chủ động sáng tạo, nghĩa là phải chiến đấu không ngừng với những thù địch để tồn tại và phát triển. Ông chủ đã tin tưởng phó thác tài sản của ông cho các đầy tớ, nhưng đầy tớ không chủ động trong công việc được giáo phó thì khác nào người đầy tớ nhận được một nén bạc, không làm sinh lời lại đem đi chôn!
Phải canh thức để đón chờ ngày Chúa quang lâm, ngày ông chủ trở về. Khi nào ông chủ trở về , khi nào Chúa Giêsu trở lại? Không ai biết. Có thể là “lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.”
Chúng ta đang chờ đợi ngày Chúa đến lần thứ hai vào ngày cánh chung, và cũng đang chờ đời ngày Chúa đến với mỗi người chúng ta vào giờ chết. Cả hai thời điểm ấy không ai biết, vì thế chúng ta phải luôn sống trong trạng thái canh thức và sẵn sàng. Mùa vọng là thời gian giúp chúng ta canh thức và cầu nguyện trong niềm vui và hy vọng. Cuộc sống của mỗi người và của Giáo Hội hôm nay phải là một cuộc sống coi chừng và thức tỉnh chờ ông chủ trở về. Sống coi chừng và thức tỉnh hôm nay bằng ánh sánh đức tin và bằng vũ khí cầu nguyện sẽ là yếu tố quyết định cho cuộc sống mai sau.


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~