Câu 89. Mười Hai Tông Đồ đóng vai trò quan trọng như thế nào trong Giáo hội sơ khai? 

Để trả lời câu hỏi này, chúng ta phải phân biệt Nhóm Mười Hai và các tông đồ. Kiểu nói “12 Tông đồ” mà bạn sử dụng xuất hiện trong một vài tác phẩm Tân Ước sau này, nhưng lại bao hàm một sự diễn tả ngắn gọn những người có hai vai trò khác nhau.

 Kiểu nói cổ xưa là “Nhóm Mười Hai”. Nhóm này gồm những người được Chúa Giêsu chọn lúc sinh thời để tượng trưng sự canh tân Israel. Lời tuyên bố độc nhất của Chúa Giêsu về biểu tượng của nhóm Mười Hai này là họ sẽ ngồi trên (12) toà để phán xét 12 chi tộc Israel (Mt 19,28; Lc 22,30). Ngay từ lúc khai nguyên Israel trong trình thuật Kinh Thánh, đã có 12 tổ phụ sinh ra 12 chi tộc. Trong thời điểm quan trọng của việc canh tân Israel này, có 12 người Chúa Giêsu chọn tượng trưng cho 12 chi tộc của Israel mới. Họ là những hình ảnh của thời cánh chung - một lần thay cho tất cả - như được diễn tả qua vai trò quan án của họ trên các ngai toà thiên quốc. Phaolô biết rằng nhóm này đã thành hình chậm nhất là trong các cuộc hiện ra của Chúa phục sinh vì ông đã nhắc đến họ trong 1 Cr 15,5. Với tư cách là một nhóm, họ được nhắc đến và diễn tả là hoạt động rất tích cực qua các đoạn kể lại sinh hoạt của giáo đoàn Giêrusalem (Cv 6,2). Thực sự, họ gắn bó mật thiết với giáo đoàn Giêrusalem, và điều này không có gì làm ngạc nhiên cả. Nếu họ dự phần trong cuộc phán xét, thì Cv 1,11-12 (thêm cả Giacaria 14,4-5) có thể hiểu ngầm rằng Chúa Giêsu sẽ tái lâm để dùng quyền xét xử trên núi Cây Dầu tại Giêrusalem. Trong sách Công vụ, chỉ những thành viên trong Nhóm Mười Hai hoạt động mạnh mẽ ngoài Giêrusalem là Phêrô và Gioan. Chi tiết này được Phaolô làm chứng phần nào khi ngài nói Phêrô (Kêpha) là nhân vật đã đến Antiokia (Gl 2,11) và không xa lạ gì với cộng đoàn Côrintô, có lẽ là đã đến thăm thành phố này (1 Cr 1,12; 9,5).

 Từ “Nhóm Mười Hai” chuyển qua “Tông đồ”, chúng ta thấy có nhiều định nghĩa cho danh hiệu “Tông đồ” trong Tân Ước và chắc chắn là họ đông hơn Nhóm Mười Hai. Chú ý đoạn 1 Cr 15,5. 7: “các Tông đồ” là một nhóm mở rộng hơn “Nhóm Mười Hai”. Đối với Phaolô, ít ra là dựa trên việc sử dụng thông thường nhất của từ ngữ, thì đặc điểm của một Tông đồ là người đã thấy Chúa phục sinh và được sai đi rao giảng và làm chứng về Ngài tại nhiều nơi bằng cả ngôn ngữ lẫn chịu đau khổ. Rõ ràng là Phaolô đã nghĩ đến Phêrô, một trong Nhóm Mười Hai, như là một Tông đồ theo tiêu chuẩn trên (Gl 2,7). Việc ông xem các người khác trong Nhóm Mười Hai là Tông đồ theo tiêu chuẩn này hay không thì chúng ta không chắc chắn, nhưng sau này, các tác phẩm Tân Ước bắt đầu gán cho Nhóm Mười Hai phụ trách việc truyền giáo đại quy mô trên khắp thế giới, nhưng có thể đó chỉ là huyền thoại thôi.

 Câu 90. Tôi luôn có ý nghĩ là các Tông đồ điều khiển Giáo hội. Giáo hội sơ khai được tổ chức như thế nào nếu không phải do các Tông đồ điều khiển? Ai điều khiển?

 Như đã có đề cập đến trong câu hỏi trên, tôi nhìn vai trò của nhóm Mười Hai như là một biểu tượng quan trọng cho một Israel mới; và tôi nghĩ đến Giáo hội sơ khai như là thành phần của Israel mới. Giáo hội sơ khai không nghĩ rằng chính họ là một thực tại tách rời khỏi Israel. Vì thế, Nhóm Mười Hai đã góp một phần quan trọng trong việc hiệp nhất các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Tuy vậy, họ không được mô tả như là những người cai quản các cộng đoàn. Thật vậy, kiểu nói từ chối dọn bàn nơi Cv 6,2 là một cách thế để nói rằng họ từ chối không tham dự vào việc quản trị địa phương của một nhóm Kitô hữu. Dù trong tư cách một nhóm hay cá nhân, Nhóm Mười Hai chưa hề được mô tả như là những người “cầm cương” một Giáo hội địa phương.

 Chúng ta chỉ biết một phần nào về việc phát triển tổ chức của các nhóm Kitô hữu địa phương. Không một tác phẩm Tân Ước nào diễn tả điều này; đúng hơn chúng ta phải dựa trên những tham chiếu đó đây được ngẫu nhiên nhắc đến. Trong Cv 6,5 chúng ta thấy 7 người lãnh đạo đã được trao phó cho việc cai quản cộng đoàn Kitô hữu nói tiếng Hy Lạp, nghĩa là, có thể đó là nhóm người Do Thái Kitô hữu có thái độ cực đoan về đền thờ, hơn là một nhóm người Do Thái Kitô hữu khác được mệnh danh là Do Thái. Trong khi chương này không nói rõ ai quản trị cộng đoàn Kitô giáo nói tiếng Do Thái, chúng ta tìm thấy các đoạn sau (Cv 12,17; 15,4.13; 21,18) có đề cập đến Giacôbê, anh em của Chúa Giêsu, và những bậc kỳ lão giữ một vai trò lãnh đạo trong giáo đoàn Giêrusalem. Trong 1 Tx 5,12, Phaolô cho thấy, tại cộng đoàn tiên khởi ở Thessalonica, vào khoảng năm 50, có một số người ở vị trí trên các người khác “nhân danh Chúa”. Trong một thư không lâu sau đó, 1 Cr 12,28, Phaolô liệt kê một số đặc sủng hay ơn huệ của Thiên Chúa dành cho địa vị lãnh đạo tại Côrintô. Danh sách của ngài gồm có “Tông đồ, tiên tri, thầy dạy, làm phép lạ, chữa trị, giúp đỡ, cai quản, nói các thứ tiếng”. Chúng ta không chắc chắn các người “cai quản” làm gì trong một cộng đoàn đã có các tiên tri và thầy dạy. Một sự kiện rõ ràng là Tông đồ Phaolô có quyền trên hết những người đó. Trong phần nhập đề thư gởi cho giáo dân Philipphê (1,1) Phaolô nhắc nhở về sự có mặt của các giám mục (giám quản) và phó tế tại giáo đoàn đó, nhưng chúng ta không biết gì về vai trò của các vị đó. 

Các Thư Mục vụ (1 Timôthêô, Titô) cho chúng ta biết ngay sau thời Phaolô có một chương trình nhắm đặt để các trưởng lão - giám mục trong mỗi thành phố cùng với các phó tế. Các vị “trưởng lão - giám mục” này (tất cả hay đa số?) giảng dạy, quản trị các tài sản cộng đoàn, giám sát đạo lý của các cá nhân và đời sống luân lý của họ, v.v. Sách Didaché 15: 1 (một trong những tác phẩm Kitô giáo đầu tiên, khoảng ngay sau năm 100) xem việc bổ nhiệm giám mục và phó tế là để thay thế phần vụ đặc sủng của tiên tri và thầy dạy. Vào thời thánh Inhaxiô thành Antiôkia (khoảng năm 110), tại một vài nơi trong các giáo đoàn Tiểu Á và Hy Lạp, đã phát triển khuôn mẫu một giám mục coi sóc toàn thể một giáo đoàn địa phương, có các trưởng lão và phó tế phục vụ dưới quyền. Hình thức này đã trở thành khuôn mẫu tiêu chuẩn của Giáo hội vào cuối thế kỷ thứ II. (Để biết thêm chi tiết xin đọc cuốn Priest and Bishop, cũng do tôi viết).

 Câu 91. Còn về giáo huấn dạy rằng các giám mục là những người kế vị các Tông đồ thì sao?

 Bạn nói đúng. Đó là giáo huấn của Giáo hội Công giáo. Tôi thấy không có lý do tại sao bằng chứng của Tân Ước nên được giải thích như là đe dọa đến giáo huấn này, khi giáo huấn đó được hiểu cách đúng đắn và miễn là phải chính xác với các từ ngữ “tông đồ” và “giám mục”. Trong câu 89 trên, tôi đã nhấn mạnh rằng có sự khác biệt giữa vai trò của Nhóm Mười Hai và vai trò của các Tông đồ, cho dù một số trong đó mang cả hai tước hiệu. Giáo huấn không cho rằng các giám mục là những người kế vị Nhóm Mười Hai đúng theo tư cách của từng vị. Thật vậy, vì chỉ có 12 toà phán xét 12 chi tộc Israel, nên không thể có hơn con số 12 để thi hành phần vụ này. Giáo hội sơ khai đã không bao giờ nghĩ đến việc thay thế người nào trong Nhóm Mười Hai sau khi họ chết. (Việc thay Giuđa là vì ông đã từ bỏ chỗ đứng của mình trong nhóm, và phải có 12 người để bắt đầu việc tái tạo Israel, xét theo con số 12 tổ phụ trong Israel cũ). Đàng khác, các Tông đồ có nhiệm vụ ra đi và rao giảng Tin Mừng và thành lập các cộng đoàn tín hữu. Một vài vị còn phải phụ trách luôn việc mục vụ cho các cộng đoàn được thành lập trong sứ vụ truyền giáo. Như tôi nói trên, vào cuối phần ba của thế kỷ thứ I và còn sớm hơn nữa, chúng ta thấy danh hiệu “các giám mục” dùng để chỉ những người đóng vai trò lãnh đạo trong một vài cộng đoàn. Trong thời đầu, có nhiều giám mục hay giám sự cho những cộng đoàn cá nhân. Sau đó, thông lệ đổi sang thành chỉ có một giám mục cho một giáo đoàn. Vì thế, chúng ta có thể nói chính xác rằng các giám mục đảm nhận công tác mục vụ của các giáo đoàn được lập ra do việc truyền giáo của các Tông đồ và như thế thật là những người kế vị các tông đồ.

 Việc kế vị tông đồ liên quan đến sự kiện là các giám mục dần dần đảm trách công tác mục vụ của các Tông đồ, chứ không bao hàm việc các giám mục đầu tiên đã được chọn hay bổ nhiệm như thế nào. Chúng ta biết rất ít về chuyện này, kể cả không chắc chắn là đã có một nghi lễ chính thức nào bổ nhiệm các ngài. Liên tưởng đến một tập tục của Do Thái và dựa trên đoạn Phaolô diễn tả việc bổ nhiệm Timôthê trong các Thư Mục vụ (2 Tm 1,6), một vài người đã nghĩ đến nghi thức đặt tay. Thế nhưng Timôthê đã không được chỉ định làm giám mục theo nghĩa là một nhân vật quản trị một cộng đoàn địa phương. Phần vụ của ông là tuyển mộ các trưởng lão - giám mục (số nhiều) vào làm việc trong các cộng đoàn, và như thế, chỉ là một bổn phận có tính cách ‘bán tông đồ’. Do đó, việc đặt tay có thể là một hành động chỉ định ông là một người thừa ủy nhiệm của các Tông đồ. Thư 1 Tm 5,22 nói rằng Timôthê đặt tay trên các người khác, nhưng không nói rõ họ là những người quản trị của giáo đoàn. Một đoạn khác trong Cv 14,23 khẳng định rằng Phaolô và Barnaba (hình như là khoảng năm 40) đã bổ nhiệm các kỳ lão tại mỗi giáo đoàn trong các thành phố vùng Tiểu Á. Chúng ta không biết sự kiện này có thực sự đã xảy ra thời Phaolô sinh tiền hay không; nhưng chắc chắn là đã không có trong Công vụ Tông đồ, nếu khoảng vào những năm 80 đã không có sẵn truyền thống bổ nhiệm các giám mục trên. Truyền thống này cũng đã được nói nhiều trong các Thư Mục vụ, trong đó, như tôi đã nói trên, có nhắc đến việc Phaolô đặt để các thừa ủy nhiệm các Tông đồ như Timôthê và Titô. Các vị này sau đó lại bổ nhiệm các giám mục. Cũng một truyền thống như trên đã được khẳng định vào cuối thập niên năm 90 qua đoạn Thư 1 Clêmentê 42,4 nói đến việc các Tông đồ do Chúa Kitô tuyển chọn đi từ thành này qua thành khác để bổ nhiệm các người tòng giáo đầu tiên làm giám mục và phó tế. Dĩ nhiên, chi tiết này không có nghĩa là tất cả các giám mục trưởng lão của Giáo hội sơ khai đều đã được chỉ định do các Tông đồ, nhưng rất có thể là có một vài vị đã được chỉ định qua cách thế đó. Đàng khác, đoạn sách Didaché 15,1 vào khoảng năm 100 dạy các tín hữu hãy chỉ định cho mình những giám mục và phó tế. Chúng ta có thể đoán được rằng còn nhiều cách thế chỉ định giám mục khác. Chẳng hạn, vì các trưởng lão giám mục có gia đình nên họ có thể sắp đặt để con cái kế vị. Đây là một lãnh vực mà chúng ta không có tài liệu chứng minh đầy đủ. Dĩ nhiên, trong một thời điểm nào đó, Giáo hội đã triển khai một hình thức chuẩn mực để chọn lựa và truyền chức giám mục, và từ thế kỷ thứ III, đã được Giáo hội khắp nơi tuân theo.

 

Câu 92. Việc triển khai cách thức tuyển chọn giám mục ảnh hưởng đến lập luận rằng truyền chức là một bí tích do Chúa Kitô thiết lập như thế nào ?

 Khi trả lời câu hỏi 79 trước đây, tôi đã nói rõ rằng “được Đức Kitô thiết lập” không đồng nghĩa với việc được thiết lập lúc Chúa Giêsu còn sống, không đồng nghĩa với viêc Chúa Giêsu đã cẩn thận nghĩ ra một hệ thống bí tích, hoặc là đã tiên liệu hình thức chuyên biệt chính xác của hiệu lực thánh hoá nơi các bí tích mà Ngài trao ban cho Giáo hội trong và qua các Tông đồ. Việc Ngài làm trong bữa Tiệc ly là căn nguyên, không chỉ của bí tích Thánh Thể, nhưng còn là của bí tích Truyền chức nữa. Giáo lý của Giáo hội Công giáo và của các giáo hội khác đề cao bí tích Truyền chức bao gồm cả việc chứng minh quyền lực thánh hoá mục vụ trao ban cho các giám mục, trưởng lão, và phó tế, đều bắt nguồn từ Chúa Kitô, nhưng không phải tất cả các khía cạnh của giáo lý này đã thành hình. Chẳng hạn, tại bữa Tiệc ly, không có lời nào của Chúa Giêsu nói cho thấy ai được truyền chức cho người khác, hoặc cách thế truyền chức ra sao. Ngay cả việc thi vị hoá rất phổ thông việc chính Chúa Kitô truyền chức cho các Tông đồ tại Tiệc ly cũng đã không nhấn mạnh rằng Ngài đứng dậy, đi một vòng bàn ăn và đặt tay trên từng người một. Những vị mà Giáo hội nhìn nhận là giám mục, trưởng lão và phó tế cùng chia sẻ tác vụ mục tử của chính Chúa Kitô đối với những ai theo Ngài, và của các Tông đồ đối với các tín hữu đầu tiên. Tác vụ truyền chức không phải là Giáo hội dùng quyền mình thiết lập nhưng sự hiện hữu của tác vụ đó là một phần chính yếu của việc tiếp tục sứ vụ của Chúa Giêsu Kitô, và góp phần tạo nên bản chất Giáo hội. Những yếu tố chính yếu này được giáo lý khẳng định khi diễn tả việc Truyền chức như là một bí tích đã được Chúa Kitô thiết lập - chứ không phải những cách thức nói về việc ai được tuyển chọn hay tuyển chọn như thế nào. Những cách thức này được quy định qua việc thực hành tôn giáo.

*/*
Q. 89. How large a role did the Twelve Apostles play in the Early Church?

In order to answer that question, I have to distinguish between the Twelve and apostles. The formula you used "the Twelve Apostles" appears in certain later New Testament works, but constitutes a shorthand description of persons who had two different roles.

An early formula was "the Twelve". It consisted of a group of men chosen by Jesus in his lifetime to symbolize the renewal of Israel. The only statement ever made by Jesus about the symbolism of the Twelve is that they were to sit on (twelve) thrones judging the twelve tribes of Israel (Matt 19:28; Luke 22:30). At the beginnings of Israel in the biblical account there stood the twelve patriarchs from whom the twelve tribes were descended. At this crucial moment in the renewal of Israel, there are these twelve men whom Jesus is choosing to symbolize the twelve tribes of the renewed Israel. They are eschatological figures-once for all-as their role as judges on heavenly thrones shows. Paul knows they were in existence already as of the time of resurrection appearances because he mentions them in I Cor 15:5. As a group, they are mentioned as active in the earliest descriptions of the church in Jerusalem (Acts 6:2). Indeed, they seem to have been primarily associated with Jerusalem, and that is not surprising. If they were to be part of the judgment, Acts 1:11-12 (plus Zech 14:4-5) may imply that Jesus was expected to return to exercise judgment on the Mount of Olives in Jerusalem. In the Book of Acts, the only members of the Twelve who are shown as active outside of Jerusalem are Peter and John; and that is partially confirmed by Paul who mentions Peter (Cephas) as a figure who came to Antioch (Gal 2:11 ) and who was well known to the community in Corinth, perhaps as one who had visited the city (I Cor 1:12; 9:5).

Turning from "the Twelve" to "apostles," we find that there are various meanings for "apostles" in the New Testament and certainly they are a wider group than the Twelve. Notice I Cor 15:5 and 7 where "all the apostles" is a wider group than "the Twelve." For Paul, at least in most uses of the term, the marks of an apostle are that one has seen the risen Lord and has been sent out to proclaim him, testifying in various places to him both by word and by suffering. Paul clearly thinks of Peter, one of the Twelve, as an apostle by this criterion (Gal 2:7). Whether he thought of all the Twelve as apostles by this standard, we are uncertain, but later New Testament works began speaking of the Twelve as apostles. Still later tradition began attributing to the Twelve careers of wide-ranging apostolates in various parts of the world, but we may welt suspect that is legendary.


Q. 90. I always had the image that the Twelve Apostles ran the whole church. If they did not, how was the Early Church organized? Who ran it?

As I indicated in part in my answer to a previous question, I see the role of the Twelve as having symbolic importance for a renewed Israel; and I think of the Early Church as the embodiment of the renewed Israel. The Early Church did not think of itself as a separate entity from Israel. Therefore, the Twelve rendered an important service to the unity of the early Christian communities. Nevertheless, they are not portrayed as administrators of communities. Indeed, the language of refusing to wait on tables in Acts 6:2 is a way of expressing a refusal to be involved in local administration of a Christian group. Neither as a whole, nor as individuals, are the Twelve portrayed as "running" a local church.

As to how the administration of local Christian groups developed, we are only partially informed. No single New Testament work attempts to describe this; rather we must depend on occasional haphazard references. In Acts 6:5 we see seven leaders being entrusted with the administration of the Hellenist Christian community, i.e., seemingly a group of Christian Jews who had a more radical attitude toward the Temple than another group of Christian Jews who are called Hebrews. While that chapter does not specify who the administrators of the Hebrew Christian community were, we find reference in later passages (Acts 12:17; 15:4, 13; 21:18) to James, the brother of the Lord, and the elders having a leadership role in the Church of Jerusalem. In I Thess 5:12, Paul speaks of some being over others "in the Lord" in the early community at Thessalonica, approximately A.D. 50. In a slightly later letter, I Cor 12:28, Paul mentions the existence of a number of charisms or gifts of God that would have implications for the leadership of the community in Corinth; his list contains "apostles, prophets, teachers, workers of miracles, healers, helpers, administrators, speakers in various kinds of tongues." We are not certain what "administrators" would do in such a community where there were also prophets and teachers; obviously, Paul the Apostle has authority over all. In the introduction to Philippians ( I :1 ) Paul signals the existence of bishops (overseers) and deacons at that church, but we know nothing about what these figures did.

The Pastoral Letters (I Timothy, Titus) show an attempt just after Paul's time to get presbyter-bishops appointed in each town, alongside deacons. These presbyter-bishops (all? or most?) taught, administered community goods, surveyed the doctrine of individual members and their moral behavior, etc. Didache 15:1 (an early Christian work, probably dating just after 100) regards the appointment of bishops and deacons as a replacement for the charismatic offices of prophets and teachers. By the time of Ignatius of Antioch (ca. A.D.110) in some areas of the church of Asia Minor and Greece there was developing already the pattern of one bishop overseeing a whole local church, with presbyters and deacons under him. That became the standard church pattern by the end of the second century. For more detail see my book Priest and Bishop.


Q. 91. What about the doctrine that the bishops are the successors of the apostles?

You are quite right. That is Catholic doctrine. I see no reason why the New Testament evidence should be interpreted as imperiling that doctrine when it is understood with proper nuance, and provided one is exact in speaking of "apostles" and "bishops." I stressed (Q. 89 above) that there is a distinction between the role of the Twelve and the role of apostles, even if some men wore "both hats." The doctrine does not suggest that the bishops are the successors of the Twelve as such. Indeed, since there are only twelve thrones to judge the twelve tribes of Israel, there cannot be more than twelve who have that role. In the Early Church there never was a suggestion of replacing any members of the Twelve when they died. (The replacement of Judas is because he gave up his role among the Twelve, and there had to be twelve to begin the renewal of Israel, since there were twelve patriarchs for the old Israel.) The apostles, on the other hand, had the role of going out and proclaiming the gospel and of forming communities of believers. Someone had to take over the pastoral care of the communities brought into being by the apostolic mission. As I indicated, by the last third of the century and perhaps even slightly earlier, we find the name "bishops" for those who played a role of leadership in some communities. In the earlier stage there were plural bishops or overseers in an individual community; in the later stage there was the custom of having only one bishop per community. Therefore, one may very correctly say that bishops took over the pastoral care of communities founded by the apostolic evangelization and thus were the successors of the apostles.

Apostolic succession concerns the fact that the bishops eventually took over the pastoral tasks of the apostles; it does not involve how the early bishops were chosen or appointed. We know little about that, not even being certain that there was a formal action designating them. On the analogy of a Jewish practice, and on the basis of the description of the designation of Timothy by Paul in the Pastoral Letters (II Tim 1:6) some have thought of the laying on of hands. Yet Timothy was not being designated as a bishop in the sense of administrator of a local community. His task was to get presbyter - bishops (plural) into communities, and therefore, a semi-apostolic task. The laying on of hands may therefore have been the designation of him as an apostolic delegate. I Tim 5:22 has Timothy laying hands on others, but it is not clear that they are church administrators. Other information is found in Acts 14:23 which states that Paul and Barnabas (seemingly in the 40s) appointed elders in every church in towns in Asia Minor. We do not know whether that description in Acts is historically true in the lifetime of Paul; but certainly it would not have been included in Acts if there were not already in the 80s a tradition of such apostolic appointment of bishops. That tradition is also vocalized in the Pastorals where, as I have just pointed out, Paul is said to have appointed apostolic delegates like Timothy and Titus, who in turn appointed bishops. The same tradition is supported in the late 90s by I Clement 42:4 which has the apostles chosen by Christ going from city to city appointing their first converts bishops and deacons. That does not mean of course that all the presbyter - bishops of the Early Church were appointed by apostles, but there is a good chance that some were. On the other hand ca. 100 Didache 15:1 tells Christians to appoint for themselves bishops and deacons. Further we may suspect that there were still other ways in which bishops could have been appointed. For instance, since the presbyter-bishops were married men, they could have arranged that their children succeed them. It is an area about which we do not have sufficient information. Eventually, of course, the church developed a regularized pattern of selection and ordination of bishops, and from the third century on that was universally followed.





Q. 92. How does such a developing pattern of choosing bishops affect the contention that ordination was a sacrament instituted by Christ?

In answering a previous question (Q. 79), I pointed out that "instituted by Christ" did not mean necessarily that in his lifetime Jesus had carefully thought out the sacramental system, or had foreseen the exact specification into different sacraments of the sanctifying power he gave to the church in and through the apostles. What he did at the Last Supper was the root, not only of the sacrament of the eucharist, but also of the sacrament of ordination. The doctrine of the Roman Catholic Church and of other churches that have a "high" estimation of ordination involves tracing to Christ the sanctifying pastoral power exercised in the episcopate, presbyterate, and diaconate, but not all the aspects of the discipline that developed. For instance, there is nothing in the words of Jesus at the Last Supper that specifies who are to "ordain" others, or in what manner. Even the common imagery that Christ himself ordained the Twelve at the Last Supper, with all its simplification, does not insist that he got up and walked around the table laying hands on each of them. Those whom the church eventually recognized as his bishops, presbyters, and deacons shared in the shepherding task that Jesus himself exercised toward those who followed him, and that the apostles exercised toward the first believers. The ordained ministry was not simply established by the church itself acting on its own authority; rather the existence of such an ordained ministry is an essential part of the continuation of the ministry of Jesus Christ and helps to make the church what it is. These essentials are affirmed by the doctrine that describes ordination as a sacrament instituted by Christ-not the modalities of choice by whom and how. They are fixed by religious practice.