Câu 18. Theo cha, đâu là lý do quan trọng nhất để đọc Kinh Thánh?

Có lẽ chúng ta phải phân biệt giữa câu trả lời có tính cách thần học và câu trả lời có tính cách thực tiễn. Trên phương diện thần học, câu trả lời rõ ràng nhất là: Kinh Thánh là Lời của Thiên Chúa được diễn tả một cách độc đáo không có trong bất cứ văn chương nào của con người. Người Công giáo thường đã bị lên án là đánh giá thấp Kinh Thánh. Trong khi đó thì Công đồng Vatican II đã khẳng định rằng Giáo hội không ở trên Lời Chúa nhưng phục vụ Lời Chúa, và chúng ta phải tôn kính Lời Chúa tương tự như chúng ta tôn kính Ngôi Lời hữu hình trong bí tích Thánh Thể.

Lập luận thần học này có vẻ hơi xa vời đối với nhiều người, và tôi muốn đưa ra một lý do thực tiễn và cá nhân mà tôi thấy là quan trọng nhất để đọc Phúc âm. Trong tư cách là một Kitô hữu, tôi đi tìm sự hướng dẫn của Thiên Chúa cho cuộc sống của tôi trong các hoàn cảnh mà tôi gặp phải. Là một linh mục, tôi quan tâm đến việc Thiên Chúa hướng dẫn Giáo hội. Kinh Thánh cống hiến cho chúng ta một kho tàng bao la về kinh nghiệm của dân Chúa đi tìm thánh ý Ngài trong các trạng huống khác nhau, mà chắc chắn trong đó tôi tìm thấy được một hoàn cảnh tương tự với hoàn cảnh riêng của mình hay của Giáo hội. Trong các sách thiêng liêng, người đọc tìm gặp được sự giao cảm của một linh hồn với Thiên Chúa. Nơi Kinh Thánh người đọc có đến gần hai ngàn năm giao cảm với Thiên Chúa trong rất nhiều hoàn cảnh khác nhau, cá nhân cũng như tập thể. Một trong những mối thích thú lớn nhất và cũng hấp dẫn nhất khi đọc Kinh Thánh cho những người “biết khám phá” là nhận ra rằng hoàn cảnh của Kinh Thánh giống như hoàn cảnh của chính mình. Điều Thiên Chúa đòi hỏi trong quá khứ dưới hình thức đáp trả vẫn còn được đòi hỏi nơi con người hôm nay.

 

Câu 19. Diễn tả Kinh Thánh như là Lời của Thiên Chúa không phân minh lắm. Tôi có lầm không khi nghĩ rằng “Lời của Thiên Chúa” mang những ý nghĩa khác nhau cho từng người một không?

Thưa ‘không’, tôi không nghĩ rằng bạn hiểu sai. Có sự mơ hồ trong cách dùng từ “Lời của Thiên Chúa”. Tất cả những gì tôi có thể nói với bạn là cách tôi hiểu và dùng từ ngữ trên như thế nào với ý thức rằng nhiều người nghiên cứu Kinh Thánh cũng nói như vậy.

Để phân tích cách nói “Lời của Thiên Chúa”, trước hết hãy bàn đến từ “Thiên Chúa”. Điểm được trình bày đây là tác phẩm này phát xuất từ Thiên Chúa hoặc liên quan đến Thiên Chúa trong một cách thế độc đáo. Thiên Chúa hướng dẫn qua nhiều cách thế, chẳng hạn như qua Giáo hội, qua quyền giáo huấn chính thức, qua gia đình. Và dĩ nhiên Ngài hướng dẫn không chỉ trong Kitô giáo nhưng còn trong Do Thái giáo và các tôn giáo khác. Thiên Chúa không bao giờ thinh lặng đối với những tâm hồn có thiện chí tìm kiếm Ngài. Nhưng trong truyền thống Do Thái-Kitô giáo về Kinh Thánh, Thiên Chúa đã hướng dẫn một cách độc đáo dưới hình thức chữ viết được bảo tồn, tạo nên tài liệu ghi chép về những liên hệ của Ngài đối với Israel và Giáo hội sơ khai. Kinh Thánh là thư viện của cả Israel và Giáo hội sơ khai tồn trữ kinh nghiệm căn bản giúp hướng dẫn dân Chúa sau này.

Nếu xét đến từ “Lời”, chúng ta chấp nhận có yếu tố nhân loại trong Kinh Thánh. Con người nói bằng ngôn ngữ và phát ra những âm thanh nghe được qua thính giác, và mỗi một lời trong Kinh Thánh đã được viết ra do một con người. Con người suy nghĩ về những lời Kinh Thánh và những lời này phản ánh ý nghĩa và kinh nghiệm trong cuộc sống nhân loại của chính tác giả. Do đó, nếu tôi có thể nói một cách bao quát, trong Kinh Thánh có một kiểu nhập thể: Thiên Chúa hướng dẫn trong và qua ngôn từ của con người. Có lẽ yếu tố “lời” này đã gây ra nhiều chiều hướng giải thích về ý nghĩa của cách nói “Lời của Thiên Chúa”. Chiều hướng giải thích “theo mặt chữ” chủ trương rằng Thiên Chúa đã đọc từng chữ cho con người đến độ nói rằng các lời đó phát xuất từ Thiên Chúa và con người chỉ viết lại mà thôi. Một hình thức tinh tế hơn cho rằng ít là Thiên Chúa đọc những lời đó trong tâm trí con người. Mức độ chấp nhận con người thực sự đã viết ra và chọn lựa từ ngữ càng cao thì mức độ chấp nhận có sự hài hòa giữa yếu tố Thiên Chúa và nhân loại trong Kinh Thánh càng tăng lên. Quan niệm “theo mặt chữ” nói trên ngụ ý rằng Kinh Thánh không có sai lầm và Kinh Thánh có đủ mọi kiến thức, bao gồm kiến thức khoa học và lịch sử. Mỗi một câu trong Kinh Thánh phải xác thực và đầy đủ theo từng chữ. Càng chấp nhận yếu tố nhân loại đích thực trong Kinh Thánh thì  càng phải chấp nhận sự giới hạn của kiến thức, và đôi khi còn có những sai lầm. Tôi tin chắc rằng những câu hỏi khác sẽ giúp tôi mở rộng nhận xét này (xem các câu 20-24, 26-27 về tính cách không sai lầm).

 

Câu 20. So sánh Kinh Thánh như là một thư viện có nghĩa gì?

Thông thường, chúng ta nói “Kinh Thánh” ở số ít như thể là chỉ có một cuốn sách. Sự kiện này đề cao nguồn gốc thần linh của Kinh Thánh. Tuy nhiên, Kinh Thánh là một sưu tập gồm có trên dưới 70 cuốn sách (Công giáo ước lượng có 73 cuốn; Tin lành, 66 cuốn; xin xem lại câu 5 ở trên.) Nhưng từ “thư viện” tôi dùng không chỉ đơn thuần nói về số lượng sách. Điều quan trọng là chấp nhận rằng Kinh Thánh gồm những sách với đủ loại văn thể khác nhau, được viết ra trong nhiều thời điểm và nơi chốn khác nhau. Có lẽ những cuốn Cựu Ước đầu tiên thành hình vào những năm 800 hoặc 700 trước Chúa Kitô, cho dù một vài truyền thống lưu giữ trong các sách này được viết hàng trăm năm trước đó. Cuốn Tân Ước cuối cùng có lẽ được viết vào khoảng đầu thế kỷ thứ II. Vì thế, có người nghĩ rằng ít là có khoảng 1000 năm để trước tác toàn bộ Kinh Thánh. Trong khoảng thời gian này, các tác giả Kinh Thánh chắc hẳn đã gặp phải nhiều vấn đề khác nhau và đại diện cho các giai đoạn khác nhau về nhãn quan thần học ảnh hưởng đến cung cách trình bày mạc khải của Thiên Chúa. Chúng ta không giả định rằng tác giả nhân loại nhìn thấy toàn bộ vấn đề. Những phần của vấn đề mà tác giả nhìn thấy hình thành điều được coi là hữu ích cho những người đương thời của ông. Ý tưởng cho rằng Thiên Chúa nói, nghĩa là thông truyền, qua một tác giả nhân loại, không làm mất đi giới hạn trên, bởi vì Thiên Chúa luôn luôn đối xử với con người trong tư cách con người và tôn trọng nhân tính của họ.

 

Câu 21. Việc xem Kinh Thánh như một thư viện các loại sách hơn là một cuốn sách duy nhất đem lại kết quả thực tiễn nào không?

Ở đây cách dùng từ ngữ có ảnh hưởng thực tiễn rất lớn. Khi có người nói với tôi: “Kinh Thánh nói thế này” thì phản ứng đầu tiên của tôi là hỏi lại: “Cuốn sách nào trong Kinh Thánh?” Trong một chủ đề được đưa ra, các tác giả Kinh Thánh có thể trả lời rất khác nhau cho cùng một vấn đề.

Hơn nữa, việc xem Kinh Thánh như là một thư viện sẽ ảnh hưởng đến điều độc giả mong đợi khi họ bắt đầu mở  những trang sách của một tác giả nào đó. Trong thư viện ngày nay, các sách được phân loại: lịch sử, tiểu sử, tiểu thuyết, kịch nghệ, thi phú, vv... Nếu có ai vào một thư viện và hỏi về một cuốn sách, câu hỏi đầu tiên của người thủ thư sẽ là: “Loại sách gì?” Đó cũng là một câu hỏi quan trọng khi đọc Kinh Thánh. Môt số lỗi lầm nghiêm trọng nhất trong việc chú giải Kinh Thánh đã bắt nguồn từ một định kiến, hoàn toàn không có cơ sở, cho rằng tất cả các sách Kinh Thánh đều thuộc loại lịch sử. Ngày nay, các sách đều có in trên các bìa bọc sách (dust jacket) thể loại của tác phẩm, và độc giả tự điều chỉnh tâm thức của mình theo thông tin này. Không ai cầm một cuốn chuyện của  Sherlock Holmes và đọc với mục đích tìm hiểu lịch sử chính xác của một nhân vật sống tại Luân Đôn vào cuối thế kỷ trước. Các sách Kinh Thánh không có kèm bìa bọc sách nói trên, và công tác trọng yếu của nhà chú giải là cung cấp phần nhập đề cho mỗi cuốn sách để phân loại tác phẩm. Người ta đã hoài công tìm cách đo cuống họng của con cá để chứng minh lịch sử tính của sách Giona. Một bài dẫn nhập nói rằng cuốn sách đó là một dụ ngôn chứ không phải sách lịch sử chắc chắn giúp cho độc giả bớt bối rối rất nhiều.

 

Câu 22. Chúng ta có còn tin vào sự linh hứng của Kinh Thánh nữa không?

Chắc chắn là tôi còn tin tưởng. Theo như tôi biết, đa số các học giả Kinh Thánh trung dung không từ chối từ ngữ này, với điều kiện là những áp dụng của nó phải được hiểu chính xác. Ngay chính sự kiện câu hỏi này được đặt ra sau khi tôi giải thích rằng có nhiều loại hay nhóm sách Kinh Thánh cho thấy rằng việc áp dụng của sự kiện linh hứng không được rõ ràng. Thông thường, chúng ta nghĩ rằng linh hứng làm cho mọi thứ thành lịch sử. Không hẳn thế, có thể có thi phú, kịch nghệ, huyền thoại, giả tưởng được linh hứng, vv... Nếu sách Giona là một dụ ngôn và không phải là sách lịch sử thì chính ơn linh hứng của Thiên Chúa đã làm cho dụ ngôn này được linh hứng. Sự thật câu chuyện về sự khao khát của Thiên Chúa muốn hoán cải các dân tộc để họ nhận biết Danh Ngài và sống một đời sống luân lý nhằm tạo cho họ hạnh phúc là một chân lý chúng ta có thể chấp nhận được như là lời linh hứng của Thiên Chúa cho chúng ta. Linh hứng không có nghĩa là chúng ta phải tin rằng một nhân vật lịch sử có tên là Giona đã bị một con cá lớn nuốt. Chúng ta chỉ để ý đến xác thực tính của sự kiện trên nếu sách Giona là một sách lịch sử được linh hứng. Cũng thế, nếu những chương đầu của sách Sáng thế không được thư viện xếp vào loại sách khoa học, nhưng vào một ngành mà thư viện gọi là truyền thuyết tôn giáo  và huyền thoại, chúng ta vẫn chấp nhận việc Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ là một chân lý được diễn tả trong các chương đó. Tuy vậy, chúng ta không bị bắt buộc chấp nhận trình thuật của sách Sáng thế như là một bản báo cáo khoa học về nguồn gốc địa cầu. Có thể đó là một câu chuyện mà tác giả nghe được từ những huyền thoại tưởng tượng của dân tộc ông và các dân tộc khác mà ông dùng để gửi gấm chân lý ông thực sự quan tâm, nghĩa là chân lý về quyền bá chủ tối cao của Thiên Chúa trên tất cả và là Đấng sáng tạo mọi sự. Vì thế, không có sự mâu thuẫn giữa việc chấp nhận linh hứng và việc chấp nhận các văn loại, hình thức hay văn phong khác nhau trong Kinh Thánh.

 

Q.18. What would you give as the most important reason for reading the Bible?

   Perhaps I should distinguish a theological response and a practical response. Theologically, the clear response is that the Bible is God's word in a unique way that is not true of any other human composition. Catholics have often been accused of giving the Bible a low level of appreciation; and yet the Second Vatican Council stated that the church is not above the word of God but serves it, and that we owe the word of God in the Scriptures a reverence similar to the reverence we have for the Word of God enfleshed in the eucharist.

 

That theological reasoning may seem a bit remote to many people, and I would like to offer a practical and personal reason that I have found most important in reading the Bible. As a Christian, I seek God's direction for my life in the situations I face. As a priest, I am concerned with God's direction for the church. The Bible offers such a broad range of the experience of the people of God seeking the divine will in diverse circumstances that inevitably I can discover therein a situation analogous to my own situation or to the church's. In many spiritual books one encounters the contact of a particular soul with God. In the biblical record one has almost two thousand years of contact with God in very different situations, personal and collective. One of the great thrills of reading the Bible and one of its most attractive features to people who "discover" it is the recognition that the biblical situation is similar to our own. What God demanded by way of response in times past, He is still demanding today.

  

 

Q. 19. The description of the Bible as the word of God is not particularly clear. Am I wrong in thinking that "word of God" means different things to different people?

 No, I do not think you are wrong. There is ambiguity in the use of the term. All I can tell you is how I understand and use the term with the consciousness that this is what many others involved in biblical studies would say as well.

  In analyzing "the word of God" let me begin with the "God" part of the description. What is being said is that this body of work comes from God, or is related to God in a unique way. God supplies guidance in many ways, for example, through the church, through official teaching, through families. And, of course, He supplies guidance, not only in the Christian religion, but in Judaism, and in other religions. God is never silent to those of good faith who seek Him. But in the Judeo-Christian tradition about the Bible God has given this unique guidance in preserved written form, which constitutes a record of His dealings with Israel and the Early Church. The Bible is the library of Israel and the library of the Early Church that preserves the basic experience that can serve as a guide to the subsequent people of God.

  

If we turn to the "word" part of the description, we are allowing that there is a human element in the Bible. People speak words and make audible sounds, and every word in the Scriptures was written down by a human being. A human being thought of the biblical words, and they reflect meaning and experience in the human author's lifetime. Thus, if I may speak broadly, there is a type of incarnate aspect to the Scriptures: God has conveyed His guidance in and through human words. It is probably the "word" aspect of the description that provokes the diversity of approach as to what "word of God" means. A literalist approach assumes that God dictates almost to the degree that the words themselves come from God and are merely handwritten by the human being. A more subtle form of this has at least a mental dictation by God. The greater degree to which one allows a true human composition and human choice of the words, the more one recognizes the combination of the truly divine and the truly human in the Scriptures. The literalist approach has implications about lack of error and a totality of knowledge in the Bible, including scientific and historical knowledge. Every statement in the Bible must be literally true and complete. The more that one allows a true human element in the Scriptures, the more one can allow for limitations of knowledge and, at times, errors. I am sure that other questions will cause me to expand that observation (see Q. 20-24, 26-27-and 64 on inerrancy).

 

  Q. 20. What do you mean by speaking of the Bible as a library?

 

Often we speak of "the Bible" in the singular as if it were one book. That pays tribute to the divine origins. Nevertheless, the Bible is a collection of some 70 books. (In the Roman Catholic estimation 73; in the Protestant estimation 66; see Q. 5 above.) But my "library" approac is not concerned only with the number of books; what is important is the recognition that the Bible contains books of different literary genres, written at different times and different places. Perhaps the first Old Testament books took shape 800 or 700 years before Christ, even though some of the traditions that are preserved in them were written hundreds of years earlier; the last New Testament book to be written was probably in the early second century. That is why one tends to estimate a thousand years of written composition. In this period of time, biblical authors would have been facing very different problems and would represent different stages of theological perception that would condition the way in which they reported God's revelation. We are not to assume that the human author saw the whole issue. The part of the issue that was seen by him was shaped by what would be of help to his contemporaries. The idea that God was speaking through the human author. i.e., communicating, does not remove that limitation, because God always deals with people as they are and respects their humanity.

  

Q. 21. What practical effects result from considering the Bible as collection of books in a library rather than as one book?

     Here terminology has great practical effects. When somebody comes up to me and states, "The Bible says this," my first tendency will be to respond, "Which book of the Bible?" On a given topic, one can have biblical authors responding very differently to the same issue.

Moreover, an approach to the Bible as a library affects the expectation of the readers as they open the pages of a particular author. In a modern library, books are on the shelf according to their subject matter: there is a section for history, for biography, for novels, for drama, for poetry, etc. If one walks into a library and asks for a book, the first question from the librarian will be "What kind of book?" That also is a very important question to ask in reading the Bible. Some of the most serious mistakes of biblical interpretation have flowed from an assumption, quite unwarranted, that all the books of the Bible are history. Today, books have dust jackets that tell the reader the genre of the book, and readers automatically adjust their mindset to an expectation in light of that information. No one picks up a Sherlock Holmes story and expects to read accurate history of a character who lived in London at the end of the last century. The biblical books do not come with dust jackets, and an important task of scholarship is to supply an introduction to each book that helps to identify it. People have wasted time measuring fish gullets in order to prove the historicity of the Book of Jonah. An introduction that tells the reader that this is a parable, not history, saves a good deal of confusion.
 

 

 

 Q. 22. Don't we believe any more in the inspiration of the Bible?

 Certainly I do. And so far as I know, most centrist biblical scholars would not reject that terminology, provided its implications are understood correctly. The very fact that this question has been asked after I explained that there are books of different kinds or genres in the Bible suggests that the implication of that fact for inspiration is not clear. Often it is thought that inspiration makes everything history. It does not; there can be inspired poetry, drama, legend, fiction, etc. If the Book of Jonah is a parable and not history, then God's inspiration makes it an inspired parable. The truth that it conveys about God's desire to convert all nations to the recognition of His Name and to a moral way of life that will bring them happiness is a truth that we can accept as God's inspired word for us. Inspiration does not mean that we have to believe that a historical figure named Jonah was swallowed by a large fish. We would have to deal with the factuality of that only if the Book of Jonah were inspired history. Similarly, if the first chapters of Genesis are not classified in the branch of the library called science, but in the branch of the library called religious lore and legends, we would still accept the creation of the world by God as the inspired truth conveyed by those chapters. We would not, however, have to accept the Genesis description as a scientific account of the origins of the world. It could be an account that the author learned from the legendary imaginings of his people and of other peoples and that he used to convey the truth he was really interested in, namely, that God is sovereign of all and creator of the universe. Thus there is no contradiction between acceptance of inspiration and acceptance of different literary genres, or forms, or styles in the Bible.