Câu 101. Dựa theo những điều cha nói, Giáo hội vào thời Tân Ước đã có nhiều khác biệt so với Giáo hội ngày nay, phải không?

Nhìn dưới nhiều góc cạnh thì điều đó đúng. Chắc chắn là những tư gia nơi các Kitô hữu đầu tiên gặp nhau thì rất khác với các nhà thờ bây giờ, và hình thức hội họp và điều mà chúng ta gọi là phụng vụ cũng khác, ngay cả khi các buổi hội họp cũng hát thánh thi và kinh nguyện. Như đã nhắc đến, các Kitô hữu có phép rửa và Thánh Thể. Thế nhưng, thần học về phép rửa và  về Thánh Thể của chúng ta là một tổng hợp những ý tưởng mà có lẽ là còn khá rời rạc vào thời Tân Ước, theo nghĩa là thời đó không có một cộng đoàn nào có toàn bộ những ý tưởng đó. Cũng có thể là các Kitô hữu đầu tiên có những hình thức lãnh đạo trong Giáo hội không giống chúng ta, là những hình thức đã phát triển nhanh vào cuối thế kỷ thứ I. Lý thú hơn nữa là chắc hẳn một vài giáo đoàn cũng đã đề cập đến chức giám mục, nhưng những giám mục này, theo nhiều khía cạnh, cũng khác với những giám mục cai quản những địa phận rộng lớn mà chúng ta biết ngày nay. Và tôi giả thiết là còn có nhiều hình thức khác biệt mà chúng ta có thể kể ra nữa. Tóm lại, Giáo hội là một thực thể gồm nhiều cá nhân sống trong thời gian; và tuy căn tính của Giáo hội xuất phát từ Chúa Kitô, nhưng Giáo hội vẫn thay đổi theo dòng thế kỷ tùy theo nhu cầu và lối sống của những thánh phần tử làm nên Giáo hội. Thư Dt 13,8 nói rằng: “Đức Giêsu Kitô vẫn như thế hôm qua, hôm nay và mãi muôn đời”. Không sách Tân Ước nào nói rằng Giáo hội vẫn như thế hôm qua, hôm nay và mãi muôn đời.

Tuy nói thế, nhưng tôi vẫn muốn nhấn mạnh đến điều làm tôi để ý hơn cả, đó không phải là sự thay đổi, nhưng là sự nối tiếp giữa Giáo hội sơ khai và Giáo hội ngày nay. Chúng ta tin rằng cùng một Chúa Thánh Thần, mà Đức Kitô Phục sinh trao ban cho các môn đệ, đang làm sống động Giáo hội hôm nay. Bí tích căn bản là Rửa Tội đem lại cho chúng ta sự sống của Thiên Chúa và làm cho chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa như đã xảy ra đối với các Kitô hữu đầu tiên. Cũng một Mình và Máu trong phép Thánh Thể đang nuôi dưỡng sự sống trong chúng ta cũng như trong các Kitô hữu đầu tiên. Các hình thức cai quản và tước hiệu mà chúng ta trao ban cho những người chăm lo mục vụ có thể khác đi, nhưng quyền lực làm cho Nước Thiên Chúa và luật lệ Nước Trời hiện diện trong thế giới mà Đức Kitô đã thông ban cho Giáo hội qua các Tông Đồ cũng là quyền lực đang hoạt động trong Giáo hội hôm nay.

Có lẽ tôi nên cụ thể hóa những nhận xét trên bằng một kiểu nói có ý nghĩa hơn. Tài liệu Kitô giáo cổ xưa nhất được lưu giữ là Thư thứ nhất của Phaolô gởi cho Thessalônica, được viết vào khoảng năm 50. Thật là ý kiến tuyệt vời nếu chúng ta tự hỏi: Giả sử chúng ta đây, những Kitô hữu của thế kỷ XX, đi ngược lại thời gian và bước vào một buổi hội họp các tân tòng (do Phaolô giảng đạo) tại Thessalonica vào lúc mà bức thư này được đọc lên cho họ nghe lần đầu tiên. Khi nghe thư đó, chúng ta có nhận thấy mình đang ở giữa các Kitô hữu cùng một đức tin với chúng ta không? Liệu chúng ta có biết là mình không ở trong một hội đường Do Thái hay một nơi hội họp của người ngoại giáo nhưng thực sự là ở trong một nhà thờ Kitô giáo không? Chỉ cần không đầy hai phút để nhận ra rằng, ngay trong năm câu đầu tiên của tài liệu cổ nhất được lưu giữ do một Kitô hữu viết, đã nói đến Chúa Cha, Chúa Giêsu Kitô, và Chúa Thánh Thần. Cũng đã có nói đến sự nghiệp của lòng tin, công việc của lòng bác ái, và sự vững lòng trong đức cậy. Câu hỏi của bạn bao gồm những dị biệt giữa Giáo hội thời Tân Ước và Giáo hội ngày nay. Điều giống nhau cốt yếu là chúng ta cùng tuyên xưng cũng một Chúa Cha, một Chúa Con, và một Chúa Thánh Thần; và ba nhân đức mà chúng ta vẫn luôn coi trọng hơn hết: Tin, Cậy và Mến.

*/*
Q. 101. From what you have been telling us, the church in New Testament times would have been a lot different from the church today, wouldn't it?

In many ways that is right. Certainly the private homes where those early Christians met would have been a lot different from our church buildings, and the style of the meetings and what we could call liturgies would have been different even if there were hymns and prayers. As I mentioned, they had baptism and the eucharist. Yet, our theology of baptism and our theology of the eucharist would be a composite of ideas that might have been quite separate in New Testament times, in the sense that no one given community would have had all those ideas. The early Christians would have had different forms of church leadership, which were developing rapidly toward the end of the first century. Interestingly, some of the churches would already have been speaking of bishops, but those bishops would have been different in many ways from the bishops of the large dioceses that we know today. And I suppose there are many other features implying difference that could be mentioned. After all the church consists of human beings living in time; and, while it draws its identity from Christ, the church changes over the course of centuries according to the needs and patterns of life of the individuals that make it up. Hebrews 13:8 says that "Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever." No New Testament book ever claims that the church is the same yesterday, today, and forever.

Curiously, however, having said that, I would insist that what strikes me is not so much the change but the continuity that exists between that first church and the church today. We believe it is the same Spirit that the risen Christ gave to his disciples that vitalizes the church today. The basic sacrament of baptism gives us God's life and makes us children of God even as it did for the first Christians. The same eucharistic body and blood feeds that life even as it did for the first Christians. The styles of administration and the names we give to those who exercise pastoral care may have varied but the same authority for making God's kingdom and rule present in the world that Christ communicated to the church in the person of his apostles functions in the church today.



Perhaps I can make all this concrete in a way that I have found meaningful. The oldest preserved Christian document is Paul's first letter to the Thessalonians. It was written about the year 50. It is an extraordinarily fascinating exercise to ask ourselves this question: Suppose we twentieth-century Christians were to be taken back in time and walk into a meeting of the converts made by Paul in Thessalonica when that letter was being read to them for the first time. As we heard it, would we recognize that we were among Christians who had the same faith that we have? Would we know that we were not in a Jewish synagogue or a pagan meeting place but truly in a Christian church? It would not take us two minutes to decide, for in the first five verses of the oldest preserved document written by a Christian there is already mention of God the Father the Lord Jesus Christ, and the Holy Spirit. Already there is mention of the work of faith, the labor of love, and endurance in hope. Your question involved the differences between the church of New Testament times and the church of today. An essential sameness is that we proclaim the same Father, the same Jesus Christ, and the same Holy Spirit; and that we still value above all else faith, hope, and love.